Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2013

Chị lại trồng hoa xuân. . .


     Tôi viết bài thơ này kính tặng các chị, những người đã đi qua cuộc kháng chiến chống Mĩ cứu nước, chưa tìm được một nửa của mình, nhân ngày Quốc tế Phụ nữ 8 tháng 3.
    
      Chị trồng luống hoa xuân
     Luống hoa xuân nở muộn,
     Giờ chị chưa lấy chồng
     Bởi chiến tranh đến sớm!

     Một lời hẹn Trường Sơn
     Nặng tình như dãy núi,
     Chị nhận lá thư cuối
     Cùng tin anh hy sinh.

     Lửa đau thương chiến tranh
     Đốt thiêu bao tuổi trẻ,
     Chị tôi chỉ một thôi
     Giữa muôn người như thế.

     Chị tự tặng cho mình
     Luống hoa chị tự trồng
     (Luống hoa xuân muộn ấy
     Giờ rực rỡ đơm bông).

     Chị vẫn nhận hoa hồng
     Với bao nhiêu lời chúc,
     Lời chúc chẳng vẹn tròn
     Vì thiếu từ: "hạnh phúc".

     Chiến tranh đã kết thúc
     Hơn ba chục năm trời
     Chị sống bằng ký ức
     Tình yêu chẳng phôi phai.

     Cái hy sinh lớn nhất
     Không phải là hy sinh
     Mà đang là phải sống
     Với nỗi buồn chiến tranh!

     Chị lại trồng hoa xuân. . .

Chủ Nhật, 3 tháng 3, 2013

LỜI ĐÁ VỌNG PHU



     Sao chàng đi biền biệt
     Để thiếp bồng con trông ngóng mỏi mòn
     Biển xanh rộng mênh mông vạn dặm
     Chàng cô đơn, thiếp lẻ bóng bên con.

     Lòng thủy chung héo khô hóa đá
     Chẳng thiết tha chi vui thú cuộc đời
     Thiếp cay đắng, tủi hờn, nghiệt ngã
     Ôm chặt con cùng hóa đá chàng ơi!. . .
    
     Rồi một ngày người ta nung vôi
     Thiếp và con tan ngàn trăm mảnh
     Không còn được ngóng trông dẫu biết rằng vô vọng
     Kiếp đá ngàn đời sao kiếp đá mỏng manh!

     Biển ngoài kia vẫn rộng vẫn xanh
     Vẫn ôm ấp đảo chìm đảo nổi
     Vẫn người ra đi vẫn người ở lại
     Mảnh buồm xưa thay bằng khói con tàu.

     Cuộc sống nay hối hả trôi mau
     Họ tiếc thời gian lấy đâu chờ đợi?
     Thiếp buốt con tim trước phút giây lạc lối
     Tình yêu còn chờ đợi - thủy chung?

     Thiếp và con đã đứng mấy ngàn năm
     Đã lắng nghe triệu tấm lòng người vợ
     Là đá tâm hồn vững vàng điểm tựa
     Một nửa thế gian đi qua chiến tranh.

     Dẫu này đây đất nước hòa bình
     Không nhân văn ắt thành vô đạo
     Chẳng thể đẹp hơn với tài năng thuyết giáo
     Khi đập phá dần biểu tượng nhân dân!

Thứ Bảy, 2 tháng 3, 2013

LÂM TẶC


CHƯƠNG XII

    Minh Chột châm đèn, mở gói giấy báo. Một cục tiền loại mệnh giá một trăm ngàn mới tinh còn nguyên xê ri. Bọn này chơi được lắm, sòng phẳng, đường hoàng. Minh cũng không ngờ được trả giá cao đến thế. Chỉ cần ba vụ như thế này cũng kiếm được cái nhà tàm tạm ở Hà Nội. Nghĩ đến việc kiếm căn nhà ở Hà Nội là tức thằng Trí Vịt anh ách. Bây giờ đừng có qua mặt tao nữa nghe con. Vài hôm nữa mày lên đây, ông nghỉ phép, rồi cái gì nào? Mấy cây lát vân đá mất, mày lo viết báo cáo, viết kiểm điểm, còn tao đếm tiền, hú hí với mấy em chơi nghen. . . Lúc chiều, vào mời Minh tối nay xuống bè nhậu giã bãi, anh em lão Chày, lão Cối vân vi:
     - Thực ra bọn em cũng tính đưa thêm cho anh chút nữa nhưng về công xá, gỗ lạt của lâm trường phải tính cho sòng phẳng, đảm bảo uy tín cho anh cái đã. Vả lại, đợt này lên bọn em không ngờ lại trúng lớn như thế. Trúng lớn trên đường xuôi cũng phải chung chi thêm. Thôi, coi như bọn em nợ anh, có gì đợt sau lên bọn em trả.
Minh Chột cười:
     - Được rồi, nếu các ông thấy đúng là còn thiếu đối với tôi thì cái phần đó coi như tôi tặng hai ông món quà thượng lộ bình an.
Lão Chày nói:
     - Anh phóng khoáng quá, chả bù cho anh Trí.
Nghe lão Chày nói, Minh nhắc:
     - Các ông sau có lên đây không nói năng gì chuyện này với thằng Trí Vịt. Sau này có làm ăn thì trực tiếp với tôi.
Lão Cối đỡ lời:
     - Nếu được như thế thì còn gì bằng. Thôi tối nay kiểu gì anh thì cũng xuống uống giã bãi với bọn em nghe. . .
     Gói lại cục tiền, ném vào tủ khóa lại, châm điếu Sa mít rít một hơi dài, với tay lấy cái ra đi ô Nationan Nhật rồi bước ra võng nằm. Nghe giọng hát ngọt ngào qua làn sóng điện Minh nghĩ em này chắc đẹp lắm đây. Chà, ước chi được nằm một bên, người đẹp gối tay, còn tay người đẹp xoa xoa ngực mình, hát cho mình nghe thì thú biết mấy. Có lẽ sắp tới bảo Mĩ Vân tuyển em nào vừa đẹp vừa hát hay mới thú, phải khác lạ đi chứ, không "nâng cấp" lên thì chán chết. Nhưng mấy lần rồi, Mĩ Vân bố trí mấy em trẻ đẹp nhưng rồi rốt cuộc cũng không em nào bằng Mĩ Vân. Có lẽ Mĩ Vân hơn các em ở cái duyên đằm thắm, ở cái tình. Cái giọng điệu ngọt ngào của các em nó gắn với tiền, còn Mĩ Vân thì khác. . .
     Đang mơ màng chuyện em út thì giật mình vì tiếng chạy thình thịch, tiếng réo của thằng Long Sẹo:
     - Anh Minh ơi, có chuyện rồi!
     - Cái gì thế, nói mau.
     - Chúng nó đốn cây lát trên vực Cây Sung. Ông Tám Cá bảo thế, thằng Quân còn ở trên ấy.
Vứt tàn thuốc, nhổ bãi nước bọt, Minh Chột nói:
     - Mày xuống kêu hết mấy thằng trong tổ bảo vệ. Tao lên trước.
Lấy khẩu súng ngắn giắt vào lưng quần, cầm cái đèn pin, Minh Chột hối hả xuống bến. Mẹ kiếp! Bọn này to gan thật. Ông Tám Cá không báo thì mất mẹ nó rồi còn gì. Để xem bọn nào dám ăn gan báo.
      Tới bến, mới thấy dáng Minh ông Tám Cá đã hỏi:
     - Mình chú thôi à? Anh em đâu?
     - Đang xuống.
     - Thôi chú theo bờ đi lên, tôi chèo thuyền đi đằng sông. Có gì hãy chờ anh em lên đầy đủ rồi hẵng hành động.
Ông Tám Cá hối hả chèo, được một đoạn thì bọn Long Sẹo đuổi kịp, ánh đèn pin loang loáng. Ông Tám Cá gọi với lên:
     - Tắt đèn pin đi. Ánh đèn loáng nước phản quang xa lắm.
Đến vực Cây Sung, ông neo thuyền, lên bờ đi bộ. Những năm tháng chiến đấu trong binh chủng đặc công cho ông dày dạn kinh nghiệm đi rừng ban đêm, cách tiếp cận mục tiêu nên chẳng mấy lát ông đuổi kịp nhóm Long Sẹo. Nghe tiếng cú rúc, ông Tám Cá nói:
     - Chú Minh đang ở bờ sông.
     Mọi người đến đầy đủ, Quân chỉ khúc gỗ lát được cánh hai bên hai bó nứa, neo ở phía trên:
     - Chúng nó có năm đứa, thằng chỉ huy tên là Cường. Giờ chúng đang kéo khúc lát thứ hai.
Ông Tám Cá ngạc nhiên:
     - Có năm thằng mà chúng kéo được khúc gỗ lớn, cánh được bè, kể cũng giỏi thiệt!
Minh Chột hỏi:
     - Chúng có năm đứa, giờ sao bắt gọn, anh Tám?
     - Địa hình này khó đấy. Tập trung vào bắt thằng cầm đầu thôi.
Kể như địa hình khác khống chế năm đứa không khó khi bên ông có tới chín người. Nhưng ở đây, nhảy một cái là xuống nước, lẩn một cái là vào rừng. Dân lâm trường sao sánh được với dân sơn tràng. suy đi tính lại, ông bảo Minh Chột:
     - Tôi và thằng Quân phục dưới nước, sau khúc gỗ kia phòng chúng nhảy xuống sông. Anh Minh và cậu Long khống chế thằng cầm đầu. Mấy anh em khác khống chế bốn đứa còn lại. Phải tấn công thằng cầm đầu trước.
Nói rồi ông chỉ vẽ, kiểm tra vị trí mai phục của từng người. Ông dặn:
     - Coi chừng dao búa tụi nó. Tấn công nhưng phải bảo vệ mình trước. Cứ nhè ống quyển mà quất, đánh lên trên dễ chết người lắm đó.
Ông Tám Cá phất tay. Hiểu ý, Quân nằm sấp trên bó nứa quan sát, còn ông ngược lối lên cây lát. Ông muốn xem chúng kéo khúc lát như thế nào.
     Đúng là dân chuyên nghiệp, ông Tám Cá thầm nghĩ. Khúc gỗ được nối với hai cây đòn bẩy bằng sợi cáp lụa, chiều dài độ ba mét. Điểm nối là điểm giao nhau giữa hai cây đòn bẩy đặt chéo nhau giống chữ X. Mỗi đòn bẩy hai đứa. Nhịp nhàng, đều đặn, chúng để đòn bẩy nghiêng một góc bốn lăm độ rồi đẩy tới. Thằng còn lại vịn phía sau khúc gỗ giữ cho nó khỏi lăn qua lăn lại khi di chuyển. Chúng kéo gỗ giống người ta dùng mái chèo chèo con thuyền lớn. Mỗi lần bẩy khúc gỗ tiến chừng được một mét. Tính ra người ta đi được tám bước thì chúng kéo được một mét. Kéo gỗ kiểu này lần đầu tiên ông Tám Cá mới thấy. Không tốn nhiều lực  nhưng hiệu quả. Nếu như kéo bộ cả chục người không kéo nổi trên đất bằng nói chi trong rừng. Âm thầm, lặng lẽ, đều đặn như những động tác thể dục biểu diễn được luyện tập rất thành thục. Khi còn khoảng ba chục mét là chúng kéo tới bờ sông, ông Tám Cá lặng lẽ bò về chỗ phục kích. Ông bấm nhẹ vai Quân. Cả hai trầm mình xuống nước chờ đợi.
     Ra đến bờ sông, chỉnh cho khúc gỗ song song với dòng chảy, một thằng (ý chừng là đứa cầm đầu) nói:
     - Thằng Trường, thằng Khoa đưa bó nứa đến đây, kiểm tra xem bốn mối dây chắc chắn chưa rồi kéo thẳng rải lên bờ, buông cho nó chùng xuống. Thằng Cư, thằng Bảy luồn dây qua khúc gỗ, giữ chặt đầu dây đừng để tuột như lúc nãy.
     Đám đàn em làm xong, thằng Cường cùng thằng Khoa dùng đòn xeo bẩy khúc gỗ lăn xuống nước. Bốn thằng cầm hai sợi dây lội ra phía ngoài bó nứa kéo mạnh. Khúc gỗ nổi lên. Thằng Cường đẩy bó nứa khác áp vào cột lại, thế là xong. Quan sát cách làm của chúng ông Tám Cá vừa ngạc nhiên, vừa khâm phục.
     Cả bọn vừa bước lên bờ thì ánh đèn pin lóe lên cùng tiếng quát như trời gầm của Minh Chột:
     - Tất cả đứng im!
Như bị chói vì ánh đèn pin, thằng Cường lấy tay che mắt rồi bất ngờ nhảy đến đá văng cái đèn pin trên tay Minh Chột. Cái đèn pin vẽ nửa vòng ô van lớn trước khi rơi xuống sông.
     - Chạy!. . .
Thằng Cường hét lớn. Vừa lúc ấy Long Sẹo cầm cây gậy phang ngang ống quyển thằng Cường. Nhanh hơn, nó bỏ bộ trung bình tấn ngược vừa tránh được cú phang của Long Sẹo vừa tiếp cận được đối phương. Một tiếng "thịch" cùng tiếng la "ối chà" như cùng lúc. Thì ra vừa né đòn phang thằng Cường vừa tung ra cú đánh bạt ngược bằng tay trái mà giới quyền anh gọi là cú "rờ ve" trúng ngay hàm Long Sẹo. Một tiếng súng chỉ thiên vang đanh, khô khốc. Thằng Cường nhảy xuống sông trong lúc đàn em đã kịp lẩn vào rừng. Tất cả diễn ra trong tích tắc. Thằng Cường vừa lao ra sông đã nhận ngay cú đấm của ông Tám Cá. Khựng người lại, nó chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì Quân đã lao tới khóa tay. Ông Tám Cá một bên, Quân một bên điệu hắn vào bờ. Minh Chột kêu hai cậu bảo vệ trói hắn lại. Rọi đèn pin vào mặt hắn, Minh Chột rít lên:
     - Mẹ kiếp! Thì ra là mày, thằng Cường Gấu!
Một tay bưng cằm, định đấm mấy cái cho bõ cơn tức nhưng nghe tên Cường Gấu thì Long Sẹo buông thỏng tay, bủn rủn. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng rồi lan khắp người làm hắn nổi da gà. Nó nhớ lại cái sẹo trên mặt nó là "tác phẩm" của Cường Gấu bốn năm về trước. . .
     - Chúng mày biến đi, đừng lo cho tao!. . .
Đột nhiên Cường Gấu hét lớn.
     - La to nữa đi mày. Lo mà bước cho nhanh. Cứ lình chình tao bắn què chân để khiêng đó!
Nghe Minh Chột nói, Cường Gấu không dám chậm trễ nữa. Thằng này dám làm thật lắm. Vô phúc cho nó sao hôm nay lại có lão Tám Cá nữa nhỉ? Lại mọc thêm cái thằng Quân chết tiệt nữa. Lão Tám Cá thì không nói làm gì, còn cái thằng Quân chết tiệt xứng danh anh hùng lắm! Cái cách nó khóa tay không phải là vừa. . .
     Đến vực Cây Sung, ông Tám Cá và Quân xuống thuyền gỡ lưới. Cá đóng lưới khá nhiều. Vừa kéo tay lưới, thấy cá thúc, ông Tám Cá bảo Quân:
     - Có cá lớn đấy, con thu lưới lại, đừng gỡ, hốt lên thuyền gỡ sau.
Đúng như lời ông Tám Cá nói, ngoài vài chục con cá mát lớn, mẻ lưới còn đóng cặp cá rầm xanh, mỗi con trên dưới hai ký lô. Mới đến cửa Suối Lồ đã thấy lão Cối rọi đèn pin hươ hươ:
     - Anh Tám, Quân vào đây chơi tí. Bọn tôi đợi mãi.
Trên cái bè của anh em lão Chày, ngoài số gỗ cây được cánh cẩn thận, lát sàn bè toàn là gỗ hộp.
     - Sao lâu vậy, anh Tám?
Minh Chột hỏi.
     - Tôi và thằng Quân thu tấm lưới thả lúc chiều.
     - Có cá không?
     - Cũng được.
Rồi ông nói với Quân:
     - Con chịu khó ra gỡ cặp cá rầm vào cho mấy chú nấu cháo.
     - Thôi khỏi, anh Tám, đồ nhậu thiếu chi.
Lão Chày nói.
     - Biết là không thiếu nhưng nấu chút cháo ăn cho mát.
     - Được hưởng lộc anh Tám là phúc. Anh Tám cho ta cứ nhận anh à.
Quay sang Minh Chột, lão Cối nói tiếp:
     - Cũng không ngờ mấy anh vất vả thiệt. Chờ mãi không thấy anh ra, vào lâm trường mới biết là anh đi bắt trộm.
     - Cũng may có anh Tám với thằng Quân chứ dễ gì bắt được thằng Cường Gấu. Mấy thằng bảo vệ đúng là đồ ăn hại.
Uống một ly rượu, châm điếu thuốc, cố giữ cho tự nhiên mà tay cứ run run, hình như cổ tay đang sưng lên, Minh Chột kể chuyện bắt Cường Gấu. Mọi người nhìn ông Tám Cá, nhìn Quân với con mắt thán phục.
     Ông Tám Cá nói:
     - Thôi, chúng ta uống chúc các anh xuôi bè bình an nào!
Khi mọi người nâng cốc, ông Tám Cá ghé tai Minh Chột nói nhỏ:
     - Lát nữa xuống tôi lấy thuốc dầm bôi, để lâu mệt đấy.

Thứ Tư, 27 tháng 2, 2013

Uống rượu với. . .


     Uống rượu với thằng bạn điên
     Nó bảo giờ muốn thành người miền núi,
     Đất bằng mới thấy bước thấp cao
     Đất cao bước thấp hóa ra bằng.

     Uống rượu với thằng bạn khùng
     Nó bảo muốn chọc đui con mắt,
     Để khỏi thấy một hóa thành hai
     Để khỏi thấy con người nhiều mặt.

     Uống rượu với thằng bạn hiền
     Nó bảo ước chi đừng có tiền,
     Hồn nhiên như cái thời nguyên thủy
     Một đời hái lượm chẳng bon chen.

     Uống rượu với thằng bạn ngu
     Nó bảo ước chi được ở tù,
     Có mắt như mù, tai như điếc
     Lánh  đời đen bạc vững căn tu.

     Rồi mấy thằng bạn uống với nhau
     Quyết chẳng để buồn tới ngày sau,
     Bao nhiêu uất ức nôn ra hết
     Rồi đái luôn vào nỗi khổ đau.

Thứ Bảy, 23 tháng 2, 2013

LÂM TẶC



CHƯƠNG XI


     Ông Tám Cá chèo lái, Quân dùng sào chống đằng mũi. Nhìn cách thả sào, đẩy sào của Quân, ông nghĩ cùng cái tuổi như Quân mình thua kém là cái chắc. Hậu sinh khả úy. Dù việc gì chỉ qua một lượt là nó làm được ngay, làm thành thạo như người có tay nghề chuyên nghiệp. Người như nó không được học Đại học cũng uổng. Có chữ nghĩa vẫn hơn. Đời cha hy sinh mà đời con vẫn lam lũ quá. Nó không học Đại học là nhường cho em, sợ em khổ, mẹ khổ. Đã mấy lần ông nói với chị Tính, với Quân, việc ăn học Đại học của hai anh em để ông lo. Chị Tính không chịu, Quân không chịu. Nó nói: "Việc gì con cũng nghe sư phụ nhưng việc này con xin sư phụ để con tự lo liệu. Con hứa với sư phụ cuộc sống sau này của những người có tấm bằng Đại học như thế nào con sẽ như thế ấy nếu không nói là hơn".
     Khi nghe Quân nói câu ấy ông thoáng buồn. Nó có tự cao tự đại không đây? Một lời khẳng định phải có cơ sở chứ, đằng này nó chưa có gì cả. Mà từ trước đến nay nó không phải là đứa nhiều lời. Việc gì nó nói nó làm được cả, chưa thất tín bao giờ. Nghĩ mãi không ra, ông hỏi:
     - Con nghĩ thế nào là người trí thức?
     - Dạ, người trí thức là người có tri thức.
     - Vậy để có tri thức thì cần phải học chứ, còn môi trường nào tốt hơn là học Đại học?
     - Con nghĩ khác một chút, đọc sách cũng là học. Con thích học những cái mình cần hơn là những cái chung chung.
     Nghe nó nói vậy ông vừa vui lại vừa lo. Vui là nó có chí hướng, bản lĩnh, không đi trên con đường có sẵn mà tự mình tìm một lối đi riêng. Mở lối đi riêng thì biết bao nhiêu trắc trở. Rồi ông thật sự đặt niềm tin ở Quân khi nó tâm sự với ông nhân chuyện trồng cam giống mới thất bại ở Nông trường 3-2.
     - Sư phụ thấy đấy, trồng cam đất tốt phải bốn năm, bình thường phải năm, sáu năm mới được thu hoạch. Sau chừng ấy năm mà cam không có trái, hoặc có nhưng trái lèo tèo, chua như chanh thì coi như mất trắng. Đấy là đất của nhà nước, giống của nhà nước, kỹ sư cũng của nhà nước luôn; còn nếu là nông dân không nghèo mới là lạ. Con nghĩ cứ cái đà này thì mỗi nơi một chút, nhà nước chịu gì nổi!
     Nó nói có lý, trẻ tuổi mà có cách nhìn nhận như vậy thì việc nó tìm một hướng đi riêng cho cuộc đời nó không có gì đáng ngại.
     Qua vực cây Sung một khúc, ông Tám Cá bảo Quân:
     - Con thả lưới đi, đầu lưới buộc vào ống nứa làm phao. Đoạn dây thừa đó buộc vào nhánh cây bên bờ để lưới khỏi trôi.
     Thả lưới xong, ông Tám Cá bảo Quân lên bờ cùng với ông. Quân chưa biết lên làm gì thì ông Tám Cá nói:
     - Con nhớ cho kỹ nhé, từ cây mít nài này kéo thẳng lên hòn đá bàn trên đỉnh kia, chạy ngược sông 500m là đất của nhà đấy.
     Quân nhìn khu đất ông chỉ ước lượng phải trên mười lăm héc ta. Khoảnh rừng được đánh dấu bằng dãy cây mít nài và trồng chủ yếu là cây mỡ, đôi chỗ trồng xen cây ăn quả, những triền đất thấp trồng vài ba chục cây chuối ngự.
     - Rộng như đất sản xuất của nông trường. Sao nhiều vậy, sư phụ?
     - Đây mới một đám thôi. Lớn hơn có chục đám. Bằng phân nửa đám này có mười hai đám con à.
Quân trố mắt ngạc nhiên. Nói về đất đai như thế mà sư phụ cứ bình thản như không, như nói chuyện của ai vậy.
     - Tiền đâu mà sư phụ mua được nhiều đất như vậy?
Ông Tám Cá cười:
     - Con không nhớ sư phụ là dòng dõi chúa Bầu à?
Như để Quân khỏi thắc mắc, ông nói:
     - Thực ra đây là tài sản mẹ Man Hoa để lại đấy. Trước khi vào Nam chiến đấu, sư phụ nói đùa với bà: "Trước đây dải đất Tuyên Quang này là của dòng dõi nhà tôi. Giờ tôi đi chiến đấu đòi lại nước, còn thu lại đất tôi giao cho bà".
     Quân cười:
     - Lúc đó sư phụ nói là giao cho em chứ?
     - Thì là kể lại mà, giờ, già rồi kể thế mới hợp.
     Ông Tám Cá kể bà buôn bán giỏi nhưng bao giờ cũng giữ chữ tín nên khách càng ngày càng đông. Có tiền bà mua đất. Bà mua lại những đám rẫy người ta làm đã vài ba mùa. Số tiền không đáng là bao mà được diện tích rộng. Người ta chọn mua đất mặt đường, còn bà mua đất giáp sông, giáp suối. Mua được miếng nào là thuê trồng cây miếng đó, vừa cây lấy gỗ lại vừa cây ăn quả. Rồi lại thuê người bán coi ngó hộ. Tính ra riêng tiền thu hoạch chuối cũng gần đủ trang trải cho việc thuê mướn chăm sóc, coi ngó. Càng về sau hoa lợi càng lớn, có dư bà lại mua đất tiếp. Giáp tết, những người coi ngó đất cho bà xuôi Tuyên Quang sắm tết, ghé nhà chơi, ai cũng được bà chuẩn bị quà tặng ăn tết. Gia đình người ta đau bệnh hay có chuyện gì phải về thị xã đều tá túc nhà bà, đều được bà chăm sóc, chỉ vẽ chu đáo. Thế nên đất cát dọc sông Gâm, ai muốn bán, muốn mua đều hỏi bà hết. . .
     - Bây giờ sư phụ quản lý đát như thế nào?
     - Vẫn cách làm cũ của bà thôi. Ba cái hiệu buôn ở thị xã người ta thuê đủ trả lương cho ba bốn chục công nhân. Tiền dư cũng mua được vài cái nhà tàm tạm ở Hà Nội. Nhưng sư phụ nghĩ chỉ riêng lương hưu, lương thương binh cũng đủ nuôi bản thân mình rồi, tranh chấp với đời làm gì. Mấy người vạn chài, một cái thuyền, mấy tấm lưới còn nuôi được bốn năm đứa con. Sư phụ đánh cá một buổi sống đàng hoàng ba ngày. Sư phụ muốn con và mấy anh em nghỉ luôn ở lâm trường về quản lý cho sư phụ. Làm ở lâm trường cho đến ngày được hưởng đồng lương hưu cực lắm con à. Tài năng, có tâm như mấy đứa bây bỏ đâu mà chả sống. Sư phụ nói vậy đừng nghĩ sư phụ lợi dụng nghe. Thôi, xuống thuyền, sư phụ đem con đi xem mấy đám gần đây, khi xuôi ta thu lưới là vừa.
     - Sao sư phụ không để Man Hoa quản lý mà làm ở lâm trường?
     - Nó học rồi cho nó hành để có kinh nghiệm. Với lại nó làm ở đấy phần nào ngăn cản thằng Minh Chột, Trí Vịt làm bậy.
     Một phần không nhỏ những đứa con gái con nhà hơi khá giả một tí đã đua đòi ăn diện, mở miệng là tiền, là sành điệu nhưng học hành chẳng tới đâu. Trong con mắt họ sự hấp dẫn của đàn ông được đo bằng tiền, bất cứ đến bằng nguồn nào. Như Man Hoa, hôm nay Quân mới biết gia đình cô có tài sản quá lớn, mà vẫn bình dị, giỏi giang như bao cô gái xứ đồng rừng khác. Và vượt lên trên, hơn hết, có tri thức, ham học. Ai cưới được Man Hoa làm vợ hẳn có phúc lớn. Còn mình, với Man Hoa, cũng như bao chàng trai khác thôi, không rung động mới là chuyện lạ. Nếu như vẻ đẹp Man Hoa để Quân rung động mười, thì tính cách, lối sống làm anh rung động tới hai mươi. Thế nhưng, giờ đây hãy quên cái chuyện đó đi Quân nhé, nếu lấy được Man Hoa mày có qua được tiếng "đào mỏ" không? Còn chuyện ở lâm trường anh em Quân cũng đã tính bỏ việc rồi, chỉ e ngại sư phụ nên chưa dám nói ra. Đành rằng làm công nhân sản phẩm làm ra phần để nhà nước trả lương hưu sau này, phần đóng góp cho xã hội; thì phần trả lương, như Marx nói - để tái lao động sản xuất chí ít cũng phải được bốn mươi phần trăm chứ. Đằng này, tính ra so với xẻ gỗ thuê ở ngoài, thu nhập anh em Quân mới khoảng hai mươi phần trăm. Biết được việc lâm trường trả lương cho anh em Quân như vậy, Man Hoa thẳng thừng hỏi Minh Chột:
     - Anh nói hồi nhóm anh Quân mới vào làm lương chí ít cũng được tính từ bậc bốn trở lên. Nay sao trả như hợp đồng công nhân lao động phổ thông?
     - Có phải việc của cô không? Không làm thì nghỉ!
     - Anh đừng cậy chức mà ép người ta quá đáng. Anh không trả lời được tôi hỏi lên trên.
     - Hỏi giùm tôi việc tôi sẽ trả cô lên trên luôn. Mẹ kiếp, đừng có ỷ lại!
     - Tôi không nói với anh nữa. Cách hành xử của anh không ngang tầm với chức vụ giám đốc.
     Đang  miên man suy nghĩ, Quân bỗng giật mình vì đầu mái chèo ông Tám Cá gõ lên vai:
     - Con nghĩ gì thế? Có nghe thấy tiếng gì không?
Quân lắng tai nghe:
     - Tiếng người ta đốn cây, sư phụ.
Xuôi thuyền xuống một đoạn nữa, nhìn về phía tiếng động, Quân nói:
     - Hình như ai đang đốn cây lát vân đá sư phụ ạ.
Ông Tám Cá nhìn theo hướng Quân chỉ:
     - Đúng rồi. Ai lại đốn cây vào giờ này nhỉ?
     - Thôi con lên đó xem. Sư phụ về lâm trường báo hộ con. Có lẽ bọn trộm.
     - Ừ, con cẩn thận, bọn trộm chí ít cũng ba bốn đứa đấy. Không cần thiết đừng động chân động tay nhé.
     - Dạ, sư phụ yên tâm.
     Quân cắt rừng, đi vòng phía trên xuống. Còn chừng trăm rưỡi mét là đến nơi. Trời bắt đầu nhập nhoạng, cẩn thận không thừa. Còn khoảng 100m...90m...80m thì rắc...rắc...rầm. Cây lát vân đá ngã đổ ngọn lên đỉnh núi. Bọn này giỏi thiệt, bình thường đốn cây lát sẽ ngã ngang sườn núi. Cây lát đổ xuống lộ một khoảng trời rộng, mảng rừng sáng hơn. Quân thấy lố nhố mấy dáng người. Đến cách ngọn cây chừng hai chục mét, nhìn rõ thấy có năm đứa. Một thằng cao lớn, hơi gù, có lẽ là tên cầm đầu, nói:
     - Thằng Cư và thằng Bảy dứt khúc dưới, thằng Trường và thằng Khoa dứt đoạn giữa, phần ngọn để tao.
     - Không lấy được bốn khúc à?
     - Dùng cưa man thì được, thôi nhanh lên.
Những chiếc rìu lưỡi ngao sắc như nước bổ xuống chính xác, đều đặn. Đúng là dân sơn tràng chính gốc. Chừng một tiếng đồng hồ trôi qua. Trời bắt đầu tối.
     - Có đốt đuốc không anh Cường?
     - Ngu bỏ mẹ, đốt đuốc để "lạy ông con ở bụi này" à. Thôi dừng lại, lấy cưa man cắt.
     Chỉ nghe tiếng cưa xoèn xoẹt. Trong bóng tối nhờ nhờ chúng giống như những con quỷ sứ cưa người phạm tội dưới âm ty qua hoang tưởng nhân gian. Quân từ từ rút khỏi chỗ nấp, xuống bờ sông chờ người của lâm trường lên.

Chủ Nhật, 17 tháng 2, 2013

LÂM TẶC


CHƯƠNG X

     Man Hoa đang rửa bát dĩa đầu trại. Cách một bức vách bằng phên nứa nên những câu chuyện của anh em Quân cô nghe hết. Chuyện của anh Nam không biết đùa hay thật nữa. Mỗi khi anh Nam kể chuyện thế nào anh Dũng cũng châm chọc vài câu; còn người cô muốn nghe nhất lại hầu như không nói. Trao hay nhận một vật gì từ tay cô cũng nhanh hơn bình thường, nói chuyện với nhau chưa quá ba câu nhưng hình như chuyện gì của cô anh cũng biết. Ngược lại, những điều cô biết về anh không tiến triển được bao nhiêu.
     Úp bát dĩa vào rổ, đặt lên giàn cho ráo nước, Man Hoa thấy chiếc áo của Quân vắt trên sợi dây phơi, cô lấy đi giặt. "Mấy anh không biết đâu, anh Quân biết chẳng lẽ la rầy cô. Mà có biết cũng chẳng sao, các anh có trêu chọc cũng chẳng sao, cô thích anh kia mà". Cầm chiếc áo, túi ngực có gì cồm cộm. Một phong thư. Của một cô gái. Phía trái phong bì có đề tên, địa chỉ người gửi. Chữ viết không đẹp lắm nhưng cẩn thận, nắn nót. Tên cô gái khá ấn tượng - Việt Thảo. Mặt cô nóng bừng, ngực cuộn thắt, khó thở, mắt như mờ đi. Hai ngón tay cô run run rút lá thư. Lá thư rút chưa ra khỏi bì thư, một thoáng ngần ngại, cô lại đẩy vào. "Man Hoa, mày làm gì thế? Lòng tự trọng ở đâu, lòng kiêu hãnh ở đâu?", cô nghĩ. Thở một hơi dài, gấp phong thư lại, cô cài lên mái lán rồi xuống nhà bè giặt áo. Chiếc áo như bao chiếc áo thôi mà sao nó thân thương đến thế, xa vời đến thế. Anh Quân có viết thư cho người ta thì người ta mới viết lại cho anh Quân chứ. Tên đẹp chắc người cũng đẹp lắm. Dù xa xôi cách trở, miễn là có người yêu như anh Quân vẫn hạnh phúc biết bao. Hạnh phúc được chờ đợi, được ngóng trông, được hướng về người mình yêu như hoa hướng dương hướng về mặt trời. Man Hoa đang cận kề anh Quân đấy nhưng sao vẫn cách xa đến thế. Ngày mẹ còn sống, bao giờ nói về cha mắt mẹ cũng sáng lên, rạng ngời hạnh phúc. Hỏi mẹ nhớ cha có buồn không, mẹ trả lời có buồn nhưng hạnh phúc vì có con - một phần cốt nhục của cha. Được chăm sóc con, mẹ như thấy có cha bên cạnh. Mẹ cứ nghĩ rằng ngày mai cha con về nên nhà cửa lúc nào cũng phải gọn gàng, sạch sẽ; công việc, thu nhập phải tiến triển, có như vậy mẹ mới xứng đáng với tình yêu thương của cha, xứng đáng là dâu con dòng dõi chúa Bầu. . .Cô Việt Thảo không có anh Quân ở bên nhưng chắc chắn luôn ở bên mẹ anh, em gái anh. Được chăm sóc người mình yêu là hạnh phúc, nhưng hạnh phúc ấy sẽ lớn hơn, tình yêu ấy sẽ đẹp hơn khi mình biết chăm sóc, quý trọng, yêu thương những người mà người yêu mình yêu quý. Anh Quân đối xử với mình khác các anh trong nhóm. Khác như thế nào cô không cắt nghĩa được. Thân thiện - có, quí mến - có, khoảng cách - cũng có! Vì cô Việt Thảo mà anh đối xử với Man Hoa như thế chăng? Bạn trai cô nhiều nhưng chưa một lần yêu. Chưa ai làm cô xao xuyến. Thế rồi những lời kể của cha về anh Quân, rồi ngay lần gặp gỡ đầu tiên, cô nghĩ, anh, chỉ có anh là người đàn ông như trái tim cô mong ước. Nhưng từ mong ước đến sự thật lại là một khoảng cách dài khó với và nhiều khi không với tới được. Học hành, sự nghiệp có ước mơ, có quyết tâm, có lòng kiên trì là đạt được mục đích. Còn tình cảm, mong ước đấy, hy sinh đấy nhưng không đồng điệu, không cùng nhịp đập con tim thì dù có cạnh nhau vẫn muôn trùng xa cách. . . Hay bức thư đó là của chị họ hay là của bạn gái thời phổ thông hoặc là bạn của em gái anh? Có thể lắm chứ. Mong là thế. Nhưng sự thật vẫn là sự thật, đừng tự huyễn hoặc mày nữa, Man Hoa ơi. Cứng cỏi lên đi. Anh Quân hạnh phúc thì mày phải vui chứ. Nghĩ là vậy nhưng nước mắt cô vẫn cứ rơm rớm rồi trào ra. Cô dùng chiếc áo lau mặt. Úp mặt vào ngực áo, Man Hoa thì thào: "Anh Quân ơi, em yêu anh". Nói được câu ấy, Man Hoa thấy nhẹ người một chút. Xổ chiếc áo lần nữa, cô lên trại.
     Đang vuốt chiếc áo cho phẳng, cô nghe tiếng anh Dũng nói:
     - Mày kể chuyện tán con vợ mày thế nào nghe coi.
     - Nó biết gì mà tán, mồm mép thế nhưng đứng trước con gái là run như cầy sấy.
     - Ối giời, oanh liệt lắm ông Chính ạ. Thưa ông, cô vợ của ông suýt nữa tôi cưa đổ đấy.
     - Biết rồi, mày cưa vợ tao thế nào, tao thuộc hết. Mày có muốn tao đọc các "bài" của mày không?
 Chính cười.
     - Ấy chết, mày nói lại lạc đề tài rồi, thôi để tao kể chuyện tao tán con vợ tao cho thằng Dũng Nheo nghe.
Man Hoa không nghe rõ anh Chính nói câu gì vì tiếng cười của anh Ngọc, anh Dũng.
     - Chuyện thật trăm phần trăm nhé. Hồi ấy tao cưa nàng, bà mẹ có vẻ xuôi xuôi, còn ông bố hơi khó chịu. Không biết làm cách nào lôi nàng ra khỏi nhà được. Chà, bờ đê đêm trăng thì thú vị biết mấy. Thế mà giữa tao và nàng là ngọn đèn Hoa Kỳ được ông bố vặn sáng hết cỡ, muội đèn như ống khói tàu hỏa. Bảy giờ tối đến chơi, tám rưỡi ông đã nhắc con gái đi ngủ để mai dậy sớm đi làm. Chuyện đó cứ lặp đi lặp lại miết, chán quá. Một lần ra về tao gặp thằng Huấn đi chơi về. Có lẽ thấy bộ dạng không vuio của tao, nó chặn lại hỏi: "Anh muốn cưới chị em thật chứ?". Tao trả lời: "Thật". Nó nói: "Thế sao anh không nói hai bác sang chơi? Bố em muốn chuyện gì cũng rõ ràng. Khi nào hai bác chưa sang nhà em thì anh đừng mong rủ chị Hiền đi chơi". Ngay đêm đó tao về dựng ông già tao dậy, nói muốn cưới con Hiền. Ông già tao gắt: "Cái thằng khỉ, mai nói không được sao?". Tao nói: "Dạ, mai cũng được". Bố tao lại bảo: "Mai nói cũng được mà sao giờ mày dựng tao dậy?". Trời đất, tao tưởng mai nói là ông già tao sang nhà bố vợ tương lai nói chuyện! Lúc đó tao lú lẫn quá. Bố tao bảo: "Trưa mai mày sang nhà ông Trực hỏi xem tao muốn sang chơi nhà, ý ông thế nào. Rồi mày xin phép ông ấy chở con Hiền về đây để mẹ mày nói chuyện. Mày làm được hai việc đó cái đã, chuyện sau mẹ mày lo". Đêm đó tao không ngủ được, trông trời mau sáng, sáng rồi trông mau trưa. Mới chín giờ tao đã diện bộ quần áo oách nhất. Trở vào trở ra chán rồi đem cái xe đạp ra lau. Chúng mày biết đây, nhà tao cách nhà nàng ba cây số, một con dốc thoai thoải, đi bộ cũng xong nhưng tao phải đi xe đạp, hy vọng được chở nàng về ra mắt bố mẹ. Tao bơm lốp, căng quá, xả bớt, mềm quá, lại bơm. . .
     - Nói tóm lại đi, mày kể sốt ruột quá. Chính nói.
     - Thì thôi. Mười rưỡi tao đến, không có ai ở nhà. Chờ khoảng mười phút cũng không có ai về. Tao đạp xe ra bờ đê rồi lại đạp trở về. Đến đầu ngõ thấy cửa mở. Dắt xe vào nhà thì đã nghe tiếng bố nàng bảo: "Anh Nam đến chơi đấy à". Chào ông xong, tao chẳng biết nói gì. Ông bảo ngồi chơi, tao ngồi. Muốn nói mà nói không được. "Có chuyện gì anh nói xem?". Thế là tao nói. Ban đầu ấp úng. Nói được mấy câu rồi thì nó cứ trơn tuồn tuột. Không ngờ mọi việc lại suôn sẻ, dễ dàng. Ông gọi bà, Hiền lên và nói với tao: "Nói lại những gì vừa nói xem". Tao nói lại, Hiền thẹn đỏ mặt. Đã liều ba bảy cũng liều, tao xin ông chiều nay chở Hiền về ra mắt ông bà già tao. Không ngờ ông bà đồng ý luôn. Sau này tao mới biết bố tao và bố vợ "đi đêm" với nhau lâu rồi. Lần đầu tiên chở nàng bằng xe đạp, tao đạp vù vù, lên dốc băng băng. . .
     - Nàng hỏi mệt không anh thì trả lời "ph...ì...nh ph. ..ườ...ng" chứ gì?
Dũng Nheo châm chọc.
     - Hôm tao chở nàng lên dốc, mẹ tao có trông thấy đấy. Tuần sau, tao chở bà sang nhà Hiền "chơi nhà". Đến đầu dốc, tao bảo bà xuống xe. Bà nói: "Hôm trước chở con Hiền lên dốc cứ băng băng kia mà". Tao trả lời bà bằng ngâm một câu Kiều: "Bên tình bên hiếu bên nào nặng hơn". . .
     Man Hoa không nhịn được cười. Cô cắn nhẹ môi để tiếng cười không bật ra thành tiếng. Bên trong trại, Nam Cuội hào hứng:
     - Thế là ngay đêm đó tao được chở nàng đi chơi. Bố nàng nói phải về trước mười giờ. Tao chở nàng ra bờ đê. Lần đầu tiên được ôm nàng, hôn ngàng, trời đất ơi, giờ tao còn nhớ. Mà nàng cũng lãng mạn lắm kia, khi tao hôn nàng cứ nhắm mắt lại. Không thấy tao nhắm mắt, nàng bảo sao kỳ thế. Tao bảo nhắm mắt lại thì cái xe đạp ai trông, mất cắp đẻ no đòn với bố à. . .
     Không ai nhịn được cười. Man Hoa cũng cười thành tiếng.
     - Nó nhắm mắt sao thấy mày không nhắm mắt, đúng là Cuội.
Ngọc lên tiếng.
     - Thì nhắm mắt he hé chứ.
Nam Cuội cười chống chế. Man Hoa định quay xuống nhà bè thì Quân ra. Nhìn thấy chiếc áo phơi ngay ngắn, Quân nói:
     - Anh tính đi giặt, thế mà em giặt hộ anh rồi à?
     - Em sợ anh quên. Với lại mồ hôi để lâu không giặt dễ xâm áo lắm.
     - À mà trong túi áo anh. . .
     - Có bức thư chứ gì, em giắt trên mái, kia kìa.
Vừa nói Man Hoa vừa chỉ nơi giắt bức thư. Quân lấy bức thư, Man Hoa quay lưng đi xuống nhà bè. Cô lấy tấm lưới ra vá. Một lát sau Quân xuống.
     - Em chỉ anh vá lưới với.
     - Lưới rách ít thôi, để em vá. Anh lên trại chơi đi.
     - Em không muốn dạy anh vá lưới à?
     - Dạ không. Hôm nào em chỉ cho anh cũng được mà.
Quân ngần ngừ, như có chuyện gì đó muốn nói với Man Hoa. Má cô đỏ bừng. Cô tiếc là đã từ chối dạy anh vá lưới. Một quãng lặng như bức tường vô hình ngăn cách hai người. Quân không bước được lên bờ, Man Hoa cũng không vá được lưới. Thời gian như ngưng lại. Lưng Quân ngứa ngáy. Định nói một câu gì đó lại thôi. Man Hoa cũng không dám nhìn lên. "Có gì mà không dám nhìn nhỉ. Anh Quân có người yêu rồi, nghe chưa", Man Hoa tự nói với lòng mình.
     - Anh. . .
     - Cái gì Man Hoa.
Người ta gọi Man Hoa chứ có gọi "em" đâu. Cô chờ cho cơn nghẹn ở cổ trôi xuống, cố gắng giữ giọng nói cho thật bình tĩnh:
     - Anh Quân có người yêu mà không giới thiệu với em.
     - Đâu có.
     - Chị ấy viết thư cho anh đó thôi. Chị ấy đẹp lắm phải không anh?
     - À...ừ, cũng đẹp.
     - Bao giờ cưới, anh?
     - Tháng sau.
     Quân định nói câu gì đó với Man Hoa thì nghe tiếng mái chèo khua nước. Ông Tám Cá dừng chèo, con thuyền còn trớn áp vào nhà bè. Quân buộc thuyền. Bước lên sàn, vặn lưng hai, ba cái, ông nói với Quân:
     - Chiều nay có việc, con đi với sư phụ nhé!

Thứ Năm, 14 tháng 2, 2013

EM ĐI. . .



Đã từng hò hẹn cùng nhau
Em đi sao chẳng nói câu giã từ?
Để rồi từ đấy tương tư
Hồn anh lơ lửng trôi như mây ngàn.

Thương cho mấy cánh hoa ban
Ép trong trang vở vẫn còn mùi thơm,
Suối mơ còn thoảng tiếng đàn
Đá bàn còn vọng tiếng ngàn thông reo.

Chòng chành thuyền chẳng buông neo
Trôi xuôi với mảnh trăng treo trên đầu,
Sao băng em ước nguyện cầu
"Tình ta dẫu đến bạc đầu vẫn say". . .

Thuyền còn đó, trăng còn đây,
Còn tình anh với nước mây một màu,
Tơ lòng càng rút càng đau
Thoáng trong tim tiếng kinh cầu chùa xa.