Thứ Bảy, 25 tháng 2, 2017

AI ĐÃ TỪNG...

        
           Ai đã từng đi qua đồi sim
          Để nhuộm hồn mình tim tím,
          Cho đôi môi em ngọt lịm
          Ru ai "khúc hát sông quê"?

          Ai đã từng ngã lưng sườn đê
          Ngắm sao trời trong đêm lộng gió
          Nhấm nháp vị non tơ cọng cỏ
          Uống ánh vàng trăng nghiêng lòng sông?

          Ai đã từng hun khói cánh đồng
          Cùng chúng bạn trộm bắp ngô nướng vội
          Nghịch cho vui chứ nào đâu cơn đói
          Ngày hôm sau vài ba đứa lằn mông?

          Ai đã từng hái trộm hoa hồng
          Cắm trước cổng người tình trong mộng
          Thương cho trái tim lần đầu xao động
          Ngày mai chị ấy lấy chồng?...

          Ai đã từng theo chân bóng hồng
          Bóng hồng kiêu sa lượt là áo trắng,
          Khúc thiên cầm dặt dìu trong nắng
          Phượng đỏ cổng trường con chim nhạn bay xa?

          Mùa tiếp mùa năm tiếp tháng trôi qua
          Nơi  phương xa ai lắng hồn sim tím?
          "Khúc hát sông quê" có gợn lên hoài niệm
          Người ơi... có nhớ lối về?!...
          

Thứ Bảy, 7 tháng 1, 2017

Chiều buồn nhìn chiếc lá bay

        
          Chiều buồn nhìn chiếc lá bay
          Gió heo may thổi cỏ cây ngậm ngùi…
          Mưa phùn đọng giọt lá rơi
          Thấm vào câu lý "người ơi… đâu tìm"?

          Ai hay lệ chảy về tim
          Nhói đau kỉ niệm êm đềm ngày xưa?
          Ai buồn nay nắng mai mưa
          Bão giông, sương giá ai đưa em về?...

          Con đường xưa gió tái tê
          Phả vào kí ức tóc thề em bay     
          Ngẩn ngơ mấy đám cỏ may
          Níu chân ai những tháng ngày không em?

Thứ Sáu, 30 tháng 12, 2016

Cơ chi trời đổ mưa ngâu


          Yêu em tim rực lửa hồng
          Em đi lấy chồng tim lạnh giá băng,
          Lỗi thề - bạc phận mong manh
          Đĩa dầu hao khuyết bóng trăng ngậm ngùi...

          Duyên tình đành đoạn thế thôi
          Em mang theo nửa kiếp người - hồn anh,
          Em mang theo mái tóc xanh
          Để cho ai vuốt thay anh canh dài?

          Cánh hồng e ấp làn môi
          Có còn duyên giữa cuộc đời bão giông?
          Có còn khóe mắt rưng rưng
          Trao người ta nỗi nhớ nhung đợi chờ?...

          Em đi mang cả hồn thơ
          Để anh đếm lá bên bờ cỏ lau,
          Cơ chi trời đổ mưa ngâu
          Để anh uống giọt lệ sầu chứa chan. 

Thứ Sáu, 23 tháng 12, 2016

TẢN MẠN THÁNG NGÀY MÙA LŨ

     
          Những người lính
          Hi sinh cho đất nước này
          Linh hồn hòa vào gió vào cỏ vào cây
          Là mây trắng bay giữa bầu trời xanh biếc
          Khi xung trận không một giây hối tiếc
          Dẫu đời xanh như lộc biếc non xanh
          Chiến tranh
          Người lính hi sinh
          Cha mẹ ông bà vợ con họ hi sinh
          Suốt cuộc đời
                                sau mỗi cuộc chiến tranh!
                                   *
          Hòa bình
          Mà sao cuộc sống chẳng an lành
          Thiên tai
          Biết kêu ai
          Lũ ống – lũ quét – đá lăn – đất lở
          Núi không còn rừng đồi chẳng còn cây
          Những ai tiếp tay lâm tặc?
          Thủy điện chiếm đất
          Xã lũ khi lũ dâng cao
          Nhấn chìm quê ta trong sóng nước thét gào
          Người chết
          Nhà trôi
          Ruộng lúa hoa màu mất trắng hết rồi
          Nước cháo cầm hơi
          Họ sống tiếp những ngày chưa thực sống
          Để thờ cúng
          Người trôi lũ cuốn trôi đi
          E vi en (EVN)
                                   nghe được gì
                                                  trong gầm gào của nước?
          Tiếng đếm tiền
          Lãi năm sau to hơn năm trước
          Lậu tăng thưởng lớn ních chặt hầu bao
          (Chẳng bao giờ nghe trong tiếng gầm gào
          Tiếng trăng trối, tiếng nghẹn ngào dân đen con đỏ)
                                           *
          Ôi cuộc đời khốn khó
          Hi sinh trong chiến tranh phận dân đen con đỏ
          Chết trong mùa lũ con đỏ dân đen!...
Mấy lời gửi kẻ cầm quyền
Dân là nước, nước lật thuyền có khi!

Thứ Bảy, 10 tháng 12, 2016

NGƯỜI ĐIÊN ĂN CƠM CHÙA

          Một trưa hè nắng gắt, con đường dầu chạy tới cổng chùa bốc hơi nóng hầm hập, chốc chốc gió lào quạt ngang như táp lửa vào mặt. Những chiếc lá trên cây xoài, cây sa bu chê trong sân co rúm lại. Nhiệt kế treo tường chỉ ba chín độ C. Sư thầy bỏ bữa, ngồi bên chiếc bàn nhỏ dưới mái hiên uống nước, mắt lim dim để giảm bớt cái nắng chói chang phản quang chứ không phải thưởng thức vị chát ngọt của trà, ở lâu trong chùa, chú tiểu biết hết. Xách cái quạt ra, tính cắm vào ổ điện, sư thầy ngăn lại: “Khỏi, mở máy quạt càng nóng con à”.
          Chú tiểu đổi phích nước, “cái này được đấy, uống nước trà vừa đỡ khát vừa đỡ đổ mồ hôi, không như uống nước đá con à” – sư thầy nói, mắt vẫn lim dim. Chú tiểu không trả lời, vội vàng: “Con ra đóng cổng chùa cái đã”. Nhìn ra cổng, sư thầy thấy một người đàn ông tóc tai bờm xờm, áo rách te tua, ngang hông đeo cái bi đông xăm xăm đi vào. Hóa ra là vậy, ông gọi: “Đừng con! Cửa chùa phải rộng mở cho tất cả chúng sinh”.
          Xách cái phích xuống bếp, cầm cái quạt tay lên cho sư thầy, cũng là lúc người đàn ông điên bước tới. Mồ hôi rịn ra trên trán chú tiểu, tay chân lóng ngóng. Chiếc áo rách phơi bày  da lưng da ngực đen đúa, nhớp nháp, vết sẹo trên má người diên kéo xếch khóe miệng lên trông như đang nhếch mép cười đểu. Đôi mắt không hẳn u uẩn, vô thần mà chất chứa một điều gì đó như khinh bạc…Sư thầy chào:
          - Chú ngồi uống nước, đứng đó chi, nắng lắm!
Người điên nói:
          - Sao không Nam mô A di đà Phật? Không đợi nhà sư trả lời, y nói trống không:
          - Cho bát cơm coi!
Sư thầy quay người lại nói với chú tiểu:
          - Con xuống lấy cơm, thức ăn lên cho chú này!
Chú tiểu ngập ngừng:
          - Thưa thầy cơm hết rồi
          - Phần cơm của thầy không còn sao?
          - Dạ còn, nhưng mà…
          - Cứ đưa lên đây, không nhưng mà gì cả.
          Người điên bưng tô cơm điềm nhiên đứng ăn dưới sân nắng. Sư thầy nói:
          - Chú ngồi vào bàn ăn cho mát, ai lại đứng dưới trời nắng khổ sở như thế!
Người điên cau mặt:
          - Ông nói sai rồi, trời mát! Ông nghĩ nắng mới nắng thôi!
          - Thì ngồi xuống ăn cho thoải mái.
          - Đang chào cờ!
Chú tiểu bật cười:
          - Đang ăn cơm, không phải chào cờ.
          - Tui đang chào cờ, cờ của tui là cờ… ơm… cơm. Cờ của người ta là cờ…cờ…
Sư thầy nhíu mày, có đúng là điên không đây, ngẫm ra người này quá thông tuệ là đằng khác, nghĩ thế, ông hỏi:
          - Chú nhớ nhà cửa ở đâu không? Đi lang thang chi cho khổ?
          - Ông khổ, nhiều người khổ, tui không khổ.
Từ tốn, chậm rãi ăn hết tô cơm, đặt xuống sân, y nói:
          - Tui là vua, ăn đâu uống đâu cũng được. Tui ăn không ai giành giật, còn người ta thì khác.
          Nhà sư giật mình, quả đúng thế thật. Trên đời này có ai giận hờn, trách móc, ganh ghét với người điên! Rót chén trà đưa cho người điên, sư thầy nói:
          - Uống chén nước, mà sao lại mang bi đông lủng thế?
Ngửa mặt lên trời cười hềnh hệch, vừa cười vừa nói:
          - Bi đông lủng không có nước, không có nước mới xin nước, người ta thương người ta cho.
          Nhà sư kinh ngạc về tư duy logic của người điên. Bước tới đặt chén nước lên bàn, y nói:
          - Tui uống nước ở nơi khác cho bằng nhau.
Nói rồi quay đi. Nhà sư móc túi lấy độ chục ngàn tiền lẻ, đứng dậy:
          - Cầm mấy đồng, lỡ khi người ta không cho thì mua.
Người điên cầm nắm tiền tung lên trời, cười hềnh hệch:
          - Tiền mua được nước…tiền mua được nước…xin ông này không cho thì xin bà kia…Có đi xin mới biết được ai thương người điên…
Chú tiểu bây giờ đã bớt sợ, hỏi:
          - Ông cũng biết ông là người điên à?
          - Đó là tên của tui!
          - Làm sao người ta biết ông là người điên?
          - Đeo bi đông lủng. Muốn điên như tui thì ra khỏi chùa, đeo bi đông lủng…

          Nhà sư thở dài, lẩm nhẩm: “âu cũng là duyên nghiệp”, trân trân nhìn theo bước chân người điên. Bóng dáng người điên khuất sau khúc cua, chỉ còn lại mặt đường ngùn ngụt bốc hơi nóng và gió lào quạt ngang qua như lửa táp vào mặt.

Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2016

THUYỀN GIẤY

      
          Chiếc thuyền giấy ngày xưa
          Bồng bềnh trên sóng nước
          Sóng nước của ao làng
          Gợn hồn ai mênh mang.

          Cô bé ấy ngày xưa
          Tóc mướt đen bồ kết
          Làn da mịn như tuyết
          Mắt đen tròn ngây thơ.

          Làng mình thuở ngày xưa
          Chiều khói lam mái rạ
          Tiếng sáo diều trong gió
          Thơm mùi cơm tháng mười…

          Nhẹ nhàng thuyền giấy trôi
          Ngược dòng đời hối hả,
          Ta ngược thời xanh lá
          Tìm về miền lá xanh.

          In bóng nước ao đình
          Một mái đầu sương trắng
          Cô bé ấy ngày xưa
          Khỏa tay làm nên sóng.

          Chiều nay làn mây ấm
          Trôi ngang qua ao làng
          Xốn xao lòng mênh mang
          Anh gấp con thuyền giấy…

Thứ Tư, 26 tháng 10, 2016

NHỚ TRUNG ĐOÀN


          Ba năm – một cuộc đời quân ngũ
          Ba mấy năm xa cách Trung đoàn,
          Những gì từng trải qua rất đẹp
          Cháy trong lòng ký ức mênh mang!…

          Thao trường Cò Cưa nắng đổ
          “Kát tút” nhiều tựa vỏ sò,
          Đồng Mô một chiều diễn tập
          Chìm xe trôi mất ba lô.

          Những đêm mùa đông rét buốt
          Úp thìa nằm ngủ co ro
          Áp lưng trong lòng đồng đội
          Ghét ghê đứa ngáy khò khò…

          Về phép khao nhau “điếu khoẳn”*
          Thư nhà, chúng thích – đọc chung
          Chẳng có riêng tư gì sất
          Đồng đội – đồng chí – đồng lòng.

          Mỗi buổi sớm mai thể dục
          Một thằng hai cục đá ong
          Vác về dồn xây doanh trại
          Trông như đàn kiến băng đồng.

          Bữa chính ba lưng sắn lát
          Chạy đua bánh xích xe tăng
          Thao trường những trưa nắng đổ
          Nhớ sao dãi đất Hạ Bằng.

          Vui sao những chiều thứ bảy
          Cầu đêm gió mát trăng trong,
          Rủ nhau vào làng Phú Mãn
          Tìm trêu “hương nội gió đồng”.

          Mấy đứa ngày mai “tranh thủ”
          Trốn sang C khác ngủ nhờ,
          “Kinh nghiệm” đàn anh dạy thế
          Muốn không bỏ lỡ giấc mơ.**

          Tiểu đoàn có mấy thằng tếu táo  
          Thích chọc quê những đứa hiền từ,
          Chuyện tiếu lâm trên trời dưới đất
          Ngày ra quân lại khóc hu hu…
         
          Ba mấy năm…bồi hồi nhớ lại
          Thuở tráng niên là lính Trung đoàn
          Làm gì cũng vững vàng truyền thống
          Giúp  dân và xa lánh quan tham!

* thuốc lá, tiếng lóng của lính Trung đoàn 102
**Được cấp trên cho về thăm nhà thời gian ngắn.
Sang ngủ nhờ đại đội khác vì sợ đang đêm có lệnh
di chuyển, bị thu hồi giấy phép.