Thứ Bảy, 9 tháng 6, 2018

CHÚC CON BẤT HẠNH VÀ GẶP THẬT NHIỀU ĐAU KHỔ



    
          John Roberts – Chánh án Tòa án Tối cao Hoa Kỳ từng tốt nghiệp đại học Harvard. Gần đây, ông có đến tham dự lễ tốt nghiệp trung học của cậu con trai, không phải với tư cách chánh án, mà là một phụ huynh. Bài phát biểu của ông ngày hôm ấy đã khiến tất cả mọi người sửng sốt rồi tán dương…
Ta rất lấy làm tiếc phải nói với các con một điều rằng, thời khắc vui vẻ nhất và thoải mái nhất trong cuộc đời của các con sắp trở thành quá khứ rồi….
Ta hy vọng con có thể nếm trải một chút mùi vị của sự phản bội, bởi chỉ có như vậy con mới có thể hiểu được tầm quan trọng của sự chân thành.
Xin lỗi phải nói thế này, nhưng ta hy vọng con cảm nhận được sự cô đơn hàng ngày, bởi chỉ có như vậy con mới hiểu được rằng bạn bè không phải là điều đương nhiên mà con cần phải giữ gìn.
          Từ lời nói mang đầy ngữ khí “khó nghe”, vị chánh án đã cho bọn trẻ một bài học quí giá khi đối diện với một xã hội phức tạp.
Ta hy vọng con có thể gặp xui xẻo một vài lần, bởi chỉ có như vậy con mới hiểu được ý nghĩa của may mắn trong đời, để con khiêm tốn hiểu rằng thành công mình có lẽ là nhờ vận may, và sự thất bại của người khác cũng không phải là đáng đời.
Ta hy vọng thi thoảng con bị người khác coi thường, chỉ có như vậy con mới hiểu được học cách tôn trọng và lắng nghe là quan trọng tới mức nào. Và ta cũng hy vọng con sẽ học được đủ đau đớn để học cách cảm thông.
Cho dù ta có hy vọng những điều này hay không thì thật ra sớm muộn gì nó cũng sẽ xảy ra trong cuộc sống của con. Con có thể tiếp thụ giáo huấn hoặc thu hoạch được gì trong đó hay không, đều dựa vào việc con có nhìn thấy những bài học trong khổ đau của mình hay không.”
Ông còn căn dặn lũ trẻ rằng, khi sang trường mới, hãy làm quen với những người “nhặt lá, xúc tuyết và dọn thùng rác”. Nhớ tên của mọi người, cười và gọi họ bằng tên của họ. Roberts biết rất nhiều học sinh nhà giàu nhưng không hề hư hỏng và ông mong lũ trẻ luôn giữ được những phẩm chất quý giá đó. Ông nói: “Lời khuyên của ta là: Đừng hành động như thể mình ở mâm trên.”
Tuy ngôn từ không mỹ miều, nhưng người cha ấy đã nói những lời từ tận đáy lòng, thức tỉnh những đứa trẻ mới lớn bớt sống “ảo tưởng” đi, đồng thời cũng nhắc nhở các bậc cha mẹ nên dạy con cách đối diện với khó khăn thay vì trốn tránh.
Đời người vốn có rất nhiều nỗi khổ, khi bạn thấy “học hành rất khổ”, “làm việc rất khổ”, “cuộc đời rất khổ”…, thì xin chúc mừng, bạn đã trưởng thành hơn rất nhiều người còn đang ngủ quên trong cái “bẫy ảo tưởng” đầy cám dỗ chưa thoát nổi để bước vào cuộc sống thực. Bởi vì, “khổ” là một điều tất yếu trong thế gian này.
                                                                                                                     Minh Ngọc

Thứ Năm, 7 tháng 6, 2018

LẠI MỘT MÙA HÈ NỮA QUA ĐI


                   
          Lại  mùa hạ nữa qua đi
          Ai hay  phượng đỏ nở vì ngẩn ngơ
          Thân bàng ai khắc câu thơ
          Để ai thương nhớ đợi chờ ...một ai!

          Lá vàng  gió cuốn chơi vơi
          Lá khô xào xạc chân ai đêm hè,
          Bầy trâu tránh nắng bờ tre
          Nao lòng ai rộn tiếng ve gọi sầu.

          Chang  chang nắng đổ nhịp cầu,
          Ai đi ngày ấy mưa ngâu não nùng,
          Trời xanh in bóng dòng sông
          Mà sao ta cứ trong lòng mưa ngâu!
         

Thứ Sáu, 4 tháng 5, 2018

NHỮNG GÌ TA HIỂU


          Một ngọn núi lửa dù lớn đến đâu cũng không phun trào mãi được
          Một kì tích vinh quang rồi cũng mờ đi trong quên lãng tháng năm
          Một triệu người ta chưa hẳn tìm ra được một anh hùng
          Một sao Mai sáng xanh liệu có sáng bằng một đôi mắt ai lấp lánh?...

          Đừng tưởng rằng cái tôi của anh vĩnh hằng, cái tôi thần thánh
          Khuất phục thế nhân bằng mệnh lệnh quyền hành
          Quen với buồm căng lướt sóng biển bằng
          Mà quên mất dưới làn nước xanh luôn tiềm ẩn sóng thần, cá kiếm!...

          Đời chỉ đẹp khi ai xem địa vị tiền tài chỉ là phù phiếm
          Đi qua danh vọng tựa như cơn gió thoảng hư vô,
          Chỉ để lại tình yêu như ngọn sóng xô bờ
          Ngọn sóng ấy là hồn thơ, ngọn cờ, niềm tin yêu và nước mắt!
         

Chủ Nhật, 18 tháng 3, 2018

HOÀN CÔNG DÙNG NGƯỜI

                                                                                                     Quản Trọng

          Bảo Thúc Nha là cận thần thân tín của Tề Hoàn Công. Một lần đàm đạo về việc nước, Bảo Thúc Nha nói:
          - Nếu bệ hạ chỉ muốn cai trị một nước, dùng tôi là đủ, nhưng muốn thống trị Trung Hoa không ai tốt hơn Quản Trọng!
          Tề Hoàn Công từng biết Quản Trọng chỉ là một nhà buôn tầm thường, đi lính thì bỏ trốn, nói tóm lại, ông ta chưa thành công một việc nào cả. Hơn nữa, trước đây từng dưới trướng một người đối địch với mình, từng có ý định giết mình.
          Theo Bảo Thúc Nha, ưu điểm hàng đầu của Quản Trọng là thẳng thắn, hành động vì lợi ích của dân bất kể ai đang nắm quyền. Ông ta sẵn sàng chịu thất bại trong cuộc chiến nếu đó chỉ là một cuộc chiến tranh luận.
          Nể lời cân thần, Hoàn Công triệu kiến Quản Trọng. Qua vài buổi đàm đạo, Hoàn Công nhận ra những hạn chế của mình, thấy được Quản Trọng có tầm nhìn rộng lớn, kiến thức thâm sâu. Quản Trọng được tin dùng, từ đó nước Tề hưng thịnh, đứng đầu Ngũ Bá.
          Chủ trương của Quản Trọng là cai trị dân thuận theo nguyên tắc của Đạo gia. Ông dạy cho dân những điều sau này được biết đến như là đạo đức, chuẩn mực Nho giáo, đó là lễ nghi, chính trực, công bằng và danh dự. Quản Trọng nhận thức, vận dụng quan điểm của Lão Tử: “Triều đình tốt nhất là triều đình mà người dân cảm thấy họ ít bị cai trị nhất” vào quản trị đất nước. Các nguyên tắc quản lí đất nước của ông được truyền rộng khắp Trung Quốc, Khổng Tử cũng đã tiếp thu, phát triển đưa ra dạy học trò.
          Khi nằm trên gường bệnh, biết mình không qua khỏi, Quản Trọng vẫn cố sức can gián Hoàn Công không dùng một trong ba người là Khai Phương, Dịch Nha, Thụ Điêu thay mình. Theo ông, bề ngoài họ tỏ ra trung thành nhưng từng có hành vi đê tiện trong gia đình, như vậy còn kém trong “tu thân, tề gia” nói chi đến “bình thiên hạ”! Bỏ ngoài tai lời can gián của Quản Trọng, Hoàn Công tin dùng cả ba người ấy, phong cho cả ba làm tới chức Thượng thư.
          Quản Trọng mất, ba người Hoàn Công tin dùng làm phản. Họ nhốt Hoàn Công vào ngục, bỏ đói cho đến chết. Nước Tề suy thoái từ đó.

          Giai đoạn đầu trị quốc, Hoàn Công may mắn có được cận thần trung tín Bảo Thúc Nha. Ông ta giỏi mà lòng lại rộng, tiến cử Quản Trọng mà không sợ Quản Trọng nắm quyền thế lớn hơn mình. Bảo Thúc Nha vì chủ, Quản Trọng vì dân, có được hai người ấy nước Tề giàu mạnh là phải.
            “Trung ngôn nghịch nhĩ”, không phải lúc nào lời Quản Trọng cũng được Tề Hoàn Công nghe theo. Tiếc thay, lời nói lúc lâm chung của một con người vì dân vì nước lại bị Hoàn Công bỏ ngoài tai. Cái kết thảm của Hoàn Công, suy cho cùng là cái chết của cái tôi cố chấp.

Thứ Sáu, 19 tháng 1, 2018

BÀN TAY EM

                     
          Bàn tay em trong bàn tay tôi
          Sao ấm mềm thương yêu đến thế,
          Cuộc đời tôi bão giông dâu bể
          Trong tay em như trào lệ rưng rưng…

          Bàn tay em dệt nên cả mùa xuân
          Bức tranh em thêu, luống hoa trước cổng,
          Mướt vườn rau xanh, nụ cười tỏa nắng
          Bướm vàng bay theo giọng em ca.

          Đời có em như mùa xuân có hoa
          Như vầng trăng thu trong đêm hò hẹn,
          Viên phấn trắng mài mòn trên bảng
          Em bắc cầu tri thức qua sông.

          Bàn tay em ươm hạt, gieo trồng
          Hạt giống tâm hồn nở hoa nhân cách,
          Bàn tay em lật bao trang sách
          Lập phương lên bấy viên gạnh xây đời!...

          Bàn tay em mềm mại trong tay tôi
          Như thấu hiểu một cuộc đời dâu bể,
          Bàn tay em như bàn tay mẹ
          Dệt mùa xuân… mà nhỏ bé trong tôi!

Thứ Sáu, 29 tháng 12, 2017

UỐNG CAFÉ VỚI EM

                                                 
                                                                                                                    Tặng Diễm 
Em ngồi đối diện với ta
Ngoài hiên gió thốc, mưa sa từng hồi,
Lắng nghe ta nói, em cười
Đôi môi mọng đỏ…đất trời ngả nghiêng
Tóc mai mềm mại làm duyên
Vuốt ve cái “lúm đồng tiền” má em.
Ly trà đá, ca fé đen
Vẫn là hương vị thân quen mỗi ngày,
Cớ sao càng nhấm càng say
Nồng nàn quên hết đắng cay, sự đời?...
Môi em nở một nụ cười
Ngoài kia mưa cũng ngưng rồi – nắng lên!

Thứ Tư, 22 tháng 11, 2017

CHUYỆN TÌNH TRINH NỮ HẰNG NGA



            Ta gặp nàng bên dòng suối lạnh
            Phảng phất buồn ủ dột nét hoa,
            Càng mặn mà vẻ đài các kiêu sa
            Nàng đăm đắm vời xa phương ấy
            Dõi mắt trông theo nào ta đâu thấy
Bóng hình ai ngoài cánh chim bay…
                     *
Bỏ làng trốn đi khi chồng đang say
Trên lưng ngựa suốt mười ngày ròng rã
Con tuấn mã rùng mình chực ngã
Nàng dừng chân cho cả ngựa và người.

Ta nói với nàng: “Đây vương quốc của ta
Nàng đã đến xin đừng sợ hãi,
Nàng có thể ở đây mãi mãi
Có ta đây ai dám đụng đến nàng!”

Thảm cỏ xanh điểm xuyết hoa vàng
Dòng suối trong soi bóng nàng kiều diễm,
Đôi mắt nàng mênh mang như biển
Như hỏi ta, ta nói thực hay đùa?

Ta bấm tay xem thực hay mơ
Nàng là hiện thân của hồn thơ Lý Bạch
Hay nàng bước ra từ trang sách
Cô gái Di gan đêm vũ hội kén chồng?

Bước chân nàng như nước dòng sông
Suối tóc nhung xõa ngang lưng óng mượt,
Say đắm ngắm nàng lòng ta thầm ước
Nâng tay nàng ngà ngọc ghé môi hôn!
                       *
Nàng kể ta nghe về cuộc đời buồn
Mồ côi sớm nương nhờ nhà cậu
Chăn dê hái dâu trỉa ngô trồng đậu
Nấu rượu gánh than đi chợ bán hàng…

Không ngày nào nàng được chút rảnh rang
Quần quật luôn tay sáng ngày tới tối,
Giọt nước mắt rơi cũng là rơi vội
Mình tủi mình, thương cái phận đơn côi.

Nàng lớn lên trong lam lũ, đòn roi,
Nét hoa khôi hiện dần theo năm tháng
Một đêm mưa đầu mùa sau những ngày hạn hán
Ông cậu dâm ô xé rách váy của nàng!

Nàng thét lên quá đỗi kinh hoàng
Xô lão già dê băng vào đêm tối
Cứ cắm đầu chạy dọc theo  bờ suối
Mặc chân đỏ máu đá sắc gai cào.

Rồi chợt  nghe tiếng người ngựa lao xao
Cũng là lúc nàng ngã nhào mép nước,
Khi tỉnh ra thì nàng mới biết
Lão già dê mang tôi tớ đi tìm.

Nàng bị trói trong chuồng ngựa mấy đêm
Bụng đói lả cổ khô khát cháy,
Phải trốn đi – đầu óc nàng nghĩ vậy
Bàn tay ta vun xới cuộc đời ta…

Ngụy gia trang có lão bộc già
Từng ở với mẹ cha thuở trước
Lão thương nàng như đứt từng khúc ruột
Lén cắt dây mở khóa để nàng đi.

Lúc biệt li lão đưa nàng tay nải
Với phong thư gửi gắm họ hàng xa,
Nàng bước đi giọt giọt châu sa
Lòng lo lắng lão bộc già phải tội.
                        *
Nơi nàng đến nằm lưng chừng núi
Sớm mù sương và tối cũng mù sương
Ngày lại ngày địu nước, cuốc nương
Đêm tá túc nhà đồng hương lão bộc.

Rồi một lần dắt ngựa thồ lên dốc
Nàng nghỉ chân bên một gốc thông già,
Lão tri châu dẫn đám lính tuần tra
Ánh mắt nhìn nàng ranh ma quỷ quyệt.

Hắn mưu toan nhưng nàng đâu có biết
Biết trách ai?Trách duyên kiếp mình thôi!
Mấy hôm sau nàng chẳng hiểu đầu đuôi
Bị trói nghiến lôi về nhà chúa đất.

Vợ lão tri châu vung roi da quất
Trận  đòn ghen túa máu thảm thương
Nàng có ngờ đâu kiếp nạn tai ương
Phận gió sương lại hoa nhường nguyệt thẹn!
                            *
Lão tri châu chống hèo bước đến
Mắt gườm gườm nhìn mụ vợ hung hăng,
Quát tôi tớ cởi bỏ dây thừng
Lôi nàng về nhà ngang hỏi chuyện.

-         Nói cho ta ngươi từ đâu đến?
Cha mẹ tên chi? Đến để làm gì?
Không giết người cũng là  trộm cướp
Trốn chúa lộn chồng cũng có khi?

Biết nói gì trước lời đe nẹt
Nàng thở dài trách số kiếp mình thôi,
Chờ lâu không  nghe tiếng trả lời
Lão tri châu  vung roi da quất.

Đấy là trận đòn roi quyền lực
Quất xuống lưng, nàng uất ức, nghẹn lời
Lão tri châu dằn mặt đó thôi
Ép làm kiếp tôi đòi nhà hắn.

Rồi vết thương lành theo năm tháng
Vẻ u buồn dần  rạng rỡ kiêu sa,
Lão tri châu nổi máu dê già
Hắn ép nàng làm bà vợ thứ.

Nhìn sắc mặt hầm hầm hung dữ
Nàng biết rằng đừng dại thử trêu ngươi
Những trận đòn roi nàng đã trải rồi
Mụ vợ tri châu là loại người ác độc.

“Nếu mày muốn tàn đời thảm khốc
Hãy cứ làm con ngốc  cướp chồng,
Không được nghe lời lão – biết không!”
Mụ tri châu nhảy dựng đồng xỉa xói.

Thức trắng đêm với trở trăn, bối rối
Làm sao đây gỡ mối tơ vò
Trốn hay ở lòng nàng những đắn đo
Nghiêng phía nào cũng cận kề cái chết!

Chẳng lẽ đời nàng đến đây chấm hết
Dằn vặt tâm tư nào biết kêu ai
Làm vợ tri châu ôm khổ hận dài dài
Tránh sao nổi  trận đòn roi oan trái?

Mụ vợ tri châu sẽ ra tay sát hại
Đừng  mong chi chung một mái nhà,
Từng có nàng da phấn mặt hoa
Làm lẽ tri châu chết khi  tròn ba tháng.
                         *
Chiều hôm sau lúc trời chạng vạng
Lão tri châu cho thắp sáng đuốc hoa,
Lão đã quyết chẳng ai dám bàn ra
Kể cả mụ vợ già ác độc.
                    
 Đám sai nha thay nhau chúc phúc
Tiếng nhạc sinh tiền như giục canh khuya
Lão thầy mo giọng nhão nhoẹt bông đùa:
-         Đưa tân nương động phòng hoa chúc.

Nàng cố nén nỗi đắng cay phẫn uất
Lê bước chân bước qua bậc thềm hoa,
Lão tri châu nheo đôi mắt ngà ngà
-         Nào hãy uống với ta vài chén!

Nâng ly rượu lão hứa hươu hứa vượn
Vẽ đời nàng mộng tưởng trần gian,
Sẽ qua đi đời khổ cực cơ hàn
Cho xứng  vợ nhà quan quyền lực.

Nàng biết ngoài song đôi mắt diều căm tức
Lén nhìn nàng, nhìn lão tri châu
Nàng nín thinh tránh lửa đổ thêm dầu
Mặc cho lão tri châu uống, nói.

Lão kéo lên giường, nàng van xin đừng vội
Xin hãy nghe nàng nói một đôi lời:
“Quan uống đã say, trời lại  sắp sáng rồi
Đêm mai tỉnh, thiếp vì người hầu hạ”

Giọng của nàng nghe buồn thương là lạ
Hạt lệ rơi càng ủ dột nét hoa,
Lão nghĩ rằng:  nàng đã ở tay ta
Vội gì chứ cứ từ từ mà …thưởng thức!...

Lão ngồi dậy, đưa bầu rượu lên nốc
Rồi lè nhè kêu lão bộc mang thêm
Một lát sau gục xuống say mèm
Nàng thay áo, nép bậc thềm trốn chạy.

Dắt ngựa ra khỏi tàu, nàng thấy
Mụ tri châu đã ở đấy tự lúc nào
Mắt gườm gườm nanh nọc đường đao
Cứ nhắm thẳng đầu nàng bổ xuống!

Nàng bất ngờ nhưng không hề luống cuống
Kịp né mình rút chân trước về sau
Kéo dây cương cho con ngựa quay đầu
Chắn mụ vợ tri châu mắt đỏ ngầu loạn đả.

Thoát lưỡi đao nhảy lên lưng tuấn mã
Nhắm hướng nam nàng cứ thế ra roi
Vượt qua bao khe suối núi đồi
Đã quá xa rồi vẫn bồi hồi, lo lắng…
                         *
Ta gặp được nàng như mùa đông có nắng
Mỗi sớm mai ta tặng một bó hoa
Nàng cảm ơn mà đôi mắt thẳm xa
Như phảng phất một nỗi niềm khó nói.

Mấy hôm sau, nàng nhận hoa, ta hỏi:
-         Nỗi niềm chi mà đôi mắt u sầu?
Nàng gượng cười rồi nói:” có gì đâu,
Nghĩ thương kẻ dãi dầu mưa nắng”.

Nói thực lòng không thích hoa ta tặng
Nàng quí hơn khi ngắm chúng trong vườn,
Khoe thanh cao, đài các, dịu dàng
Tràn sức sống một vườn xuân mơn mởn.

Chiều chiều vọng chân trời góc biển
Ta biết nàng nhớ mẹ thương cha
Nhớ quê hương khuất mây núi nhập nhòa
Nỗi nhớ của nàng làm lòng ta thắt lại.

Nàng xin ta tự trồng ngô gieo cải
Có việc làm bớt nhớ lại nỗi niềm đau
Thân đã quen việc tôi tớ con hầu
Phận nô lệ dẫu đi đâu cũng vậy.

Ôi tấm lòng nàng thanh cao biết mấy
Trong lòng ta sóng dậy một niềm yêu,
Hẹn  nàng dạo chơi trong một buổi chiều
Quyết sẽ nói cái điều muốn nói!...

Ta bên nàng sao tâm tư diệu vợi
Chiều buông dần cơ hội cũng dần buông,
Cháy trong lòng ngọn lửa yêu đương
Mà giận con đường hôm nay quá ngắn.

Đôi mắt nàng ưu tư chòm mây trắng
Lặng lẽ trôi về phía chân trời,
Không hiểu sao ta chẳng thốt nên lời
Đếm vó  ngựa trên đồi sim tím.

Ta chỉ cho nàng nơi ta luyện kiếm,
Nơi ngày xưa từng huyết chiến Lôi Đài
Cả quả đồi nhuốm đỏ máu những chàng trai
Ngàn người ra trận chỉ một, hai sống sót.

Nghe ta kể, nàng thốt lời chua chát:
“Chữ danh kia làm tan nát bao nhà
Vợ mất chồng, con cái mất cha,
Người đang sống mà như hoa cỏ héo…”

Nàng căm ghét bọn phìa lang tàn bạo
Cướp máu, mồ hôi, cơm áo bao người,
Thân phận người nghèo như cái kiến mà thôi
Muốn an phận mà cuộc đời giông bão…

Ta nói với nàng xin đừng phiền não
Hãy sống vui trong vương quốc của ta,
Hồi tưởng chi những cay đắng xót xa
Những gì qua hãy cho qua mà sống.

Nàng chỉ cho ta trên trời cao lồng lộng
Đôi chim điêu giang cánh bay cao
Nàng thì thầm mà rực lửa khát khao
Có khi nào nàng hóa thân như thế?...

Nàng đã từng bôn ba góc bể
Để gặp ta một phía chân trời,
Vương quốc này có được là nơi
Nàng dừng chân xây mộng đời tình ái?

Ta quyết tâm, ghì cương ngựa lại
Nàng dừng chân, ta vội nói yêu nàng
Nàng lặng thinh, ta hái nụ cải vàng
Ấn tay nàng rồi vội vàng lên ngựa.
                        *
Kể từ đấy tim ta rực lửa
Nàng sẽ thành một nửa của đời ta,
Bàn tay nàng trỉa bắp chăm hoa
Đêm trăng sáng thổi khúc ca gọi bạn…

Nhưng cuộc đời không hề đơn giản
Vùi dập kiếp người muôn vạn đắng cay,
Nàng gặp ta ấp úng tỏ bày
Thăm quê cũ trước ngày xuất giá.

Ta chọn cho nàng một con tuấn mã
Năm đứa tùy tùng hộ giá về quê,
Nàng chia tay, ta thổn thức trăm bề
Thăm thẳm sơn khê đường về quan tái.

Ai có ngờ nàng ra đi mãi mãi
Để lại nhân gian kẻ điên dại u sầu
Ta hỏi ông trời cơn cớ vì đâu
Bắt ta gánh nỗi sầu nhân thế?

Nàng chẳng sá chi mưa nguồn chớp bể
Suốt dặm dài rơi lệ nhớ thương ta,
Mong thắp nén nhang cẩn cáo mẹ cha
Con lưu lạc phương xa xuất giá…

Một chiều dừng chân nơi đồng rừng xa lạ
Nàng bất ngờ gặp lại lão tri châu,
Nàng thúc ngựa phi, chúng nhanh chóng đón đầu
Lão tri châu mắt đỏ ngầu quát tháo:
- Con tiện tỳ…thối thây…bố láo
Mày trốn đâu? Tao bố cáo khắp vùng,
Thách thằng nào ra mặt anh hùng
Dung túng kẻ phản chồng trốn chúa!

Năm đứa tùy tùng rút gươm vung búa
Dũng mãnh xông lên như lửa đốt rừng le
Lớp lớp trùng vây chẳng run sợ e dè
Lính tri phủ dùng tên tre nhắm bắn…

Năm đứa tùy tùng cố công che chắn
Giữa trùng vây tên bắn gươm khua
Hộ tống nàng qua suối Nà Nưa
Sức lực kiệt mà vẫn thừa dũng khí.

Lão tri châu mắt đỏ ngầu ác quỉ
Hét đàn em chém  gối ngựa của nàng,
Tên trước, giáo sau, đội ngũ xếp hàng
Vây thật chặt năm chàng cận vệ.

Trời hỡi trời! Giữa trùng vây như thế
Dữ oai hùm cũng không thể xông ra
Chúng bị thương dù cố sức xông pha
Từng đứa một bỏ mình nơi chiến trận!...

Còn lại một mình đau thương, uất hận
Lẽ nào cam số phận tôi đòi,
Nàng ngẩng đầu lên nhìn phía cuối trời
Qua đôi mắt gửi lời giã biệt!

Vách núi trèo lên bước từng bước một
Lão tri châu như con khỉ đột lao theo
Ráng sức bình sinh nàng đạp lão té nhào
Lên mỏm đá nàng thở phào nhẹ nhõm.

Lạy hai lạy, nàng chắp tay khấn nguyện
Cầu cho ta sung sướng suốt đời
Nỗi nhớ nàng cũng sớm phôi phai
Hạnh phúc mới với tương lai tươi sáng!

Trên đầu nàng hai con hạc trắng
Chúng lượn vòng chứng kiến nỗi bi thương,
Bóng chiều sa hiu hắt ánh dương
Nàng bình thản buông mình vực thẳm!

Rồi cả đồng rừng sét  vang sấm động
Từ đáy sâu vực thẳm nàng bay lên
Ung dung trên đôi cánh hạc tiên
Hương thơm tỏa, nhạc sinh tiền réo rắt…

Lão tri châu không tin vào đôi mắt
Chuyện xảy ra là thật, thật sao!
Bủn rủn tay chân khiến lão té nhào
Đôi mắt quỷ dâng trào bóng tối.

Bọn tay chân vô cùng bối rối
Chúng biết rằng đã phạm tội với thần linh
Quì xuống vái xin, kể lể ăn năn
Cho đến khi bóng hình nàng xa khuất…
                           *


Đếm giọt sương rơi đợi ngày gặp mặt
Ngoài song thưa hiu hắt mảnh trăng sầu,
Không biết giờ này nàng đang ở nơi đâu
Lòng ta cứ lo âu thấp thỏm.

Để lại phong thư, giữa đêm khuya ta trốn
Quyết tìm nàng dẫu khắp chốn nhân gian,
Trái tim ta như muốn nát tan
Thời gian trôi càng ngập tràn nỗi nhớ.

Ta ra đi không mang theo tôi tớ
Chỉ một mình trên lưng ngựa Ô Qua,
Gặp xóm làng ta dò hỏi lân la
Tìm dấu tích người ta yêu dấu.

Không kể ngày đêm, lòng ta nung nấu
Đi theo con tim linh cảm dấu chân nàng,
Thế rồi một chiều ta đến được cánh rừng hoang
Nơi chiến địa tùy tùng nàng huyết chiến.

Ngựa Ô Qua hí vang mấy tiếng
Quẩn quanh hoài bên bò suối Nà Nưa,
Ta chợt nhận ra ngọn giáo năm xưa
Ông dượng ta nhờ đưa thằng trai thứ.

Ngọn giáo ấy đã từng đâm hổ dữ,
Từng tung hoành trận Cố Tử, Đầm Mô
Giờ chẳng khác chi một nhánh cây khô
Lặng lẽ cắm ưu phiền trước mộ.

Ta quì xuống… không thể nào thổ lộ
Nỗi tiếc thương, đau khổ, hận mình
Chúng ra đi như chiếc lá còn xanh
Khi trên cành còn lá vàng lá úa!

Thời gian chẳng cho ta lần lữa
Quì lạy xong, lên lưng ngựa Ô Qua
Lỏng dây cương men mé suối rừng già
Ngựa dẫn ta đi, mắt ta tìm kiếm.

Ta nguyện cầu  nàng thoát qua hung hiểm
Dẫu nơi nao – góc biển chân trời
Núi lửa phun hay vực thẳm sao rơi
Tim còn đập là chân ta đi tới!

Rồi một chiều dừng ngựa nơi  trấn mới
Lòng bỗng dưng bối rối lạ kì
Vẳng bên tai tiếng gọi bạn từ quy*
Buồn ảo não một khi trời chưa tối.

Ông chủ quán nhìn ta rồi nói:
“Không phải chim đâu, tiếng sáo lão tri châu,
Độc ác bao nhiêu bấy thê thảm cơ cầu,
Thua cả thằng nô, con hầu ngày trước!”.

Theo tiếng sáo chân ta vội bước
Âm thanh kia da diết vô cùng
Ráng chiều trôi chầm chậm  thinh không
Đôi chim hạc lượn vòng tìm chốn đậu.

Mấy nhánh tầm xuân phất phơ lưng dậu
Một mái tranh cùn như ẩn dấu, dưới gốc đa
Trên cái sạp tre một ông lão mù lòa
Cứ thổi mãi một giọng ca gọi bạn.

          Như cơn mưa giữa trời nắng hạn
          Lão đứng lên, uống cạn bát nước trong,
          Nói với ta bấy phấp phỏng trong lòng
          Ngày ngóng đêm mong mấy chục vòng nút thắt *.

          Kéo vạt áo lên, lão lau đôi mắt
          Kể nỗi sầu nén chặt bấy lâu nay,
          Đã muốn chết đi, thân xác bón cỏ cây
          Đời còn nợ còn đọa đày thân xác.

          Lão hối hận ngày xưa gian ác
          Bất kể làm chi để kiếm chác bạc, vàng
          Bỏ ngoài tai ngàn vạn tiếng kêu oan
          Cưới vợ bé những toàn gái đẹp!

          Sự đời khuất sau đôi tròng thịt
          Mất gia tài, mất chức, vợ đuổi đi
          Mò mẫm, lang thang nào biết làm gì
          Mượn khúc nhạc từ quy kiếm sống.

          Cây sáo lão cầm trông sao rất giống
          Ta tặng nàng ngày tháng mộng mơ hoa
          Trăng thượng huyền nghiêng chiếu hiên nhà
Nàng thổi điệu du ca man mác?

Lão kể ta nghe về đôi chim hạc
Chở nàng bay lên từ vực thác Nà Nưa
Sấm sét kinh hồn chẳng một giọt mưa
Cảnh tượng ấy lão chưa từng thấy.

Cánh rừng hoang bùng lên lửa cháy
Khói mịt mù không thấy đường ra,
Lão hét lên gọi mấy đứa lâu la
Tiếng rừng vọng như hồn ma cười nhạo!...

Quờ quạng đến được nơi gốc gạo
Lão vô tình nhặt cây sáo này đây,
Xê xang xự cống… không biết chút mảy may
Thuận tay lão đưa lên miệng thổi.

Tiếng sáo ngân lên vang trong đêm tối
Thổi thế nào cũng một điệu từ quy
Lão ngạc nhiên nghĩ cây sáo lạ kỳ
Rồi thiếp đi lúc nào chẳng biết.

Lão mơ thấy nàng khoác áo choàng xanh biếc
Bước theo sau là Ngọc Nữ, Tiên Đồng
Cưỡi mây hồng lơ lửng giữa thinh không
Văng vẳng tiếng tơ đồng sáo trúc.

Nàng nhìn lão không e dè, chớp mắt:
“Lẽ ra phải bắt chết nhà ngươi
Nhưng  vấn vương một  chút nợ đời
Trao cây sáo ta gửi lời giã biệt.

Dẫu  ngươi có  sức tàn lực kiệt
Phải kể cho chàng biết được về  ta,
Nói với chàng: ta - Trinh Nữ Hằng Nga
Còn chút  nạn, nên gia gia thử thách.

Nơi trần gian bị bao người bức bách
Phẩm hạnh tu nhân cách con người,
Ta gặp được chàng lòng muốn kết đôi
Gia gia biết, Người đưa về cung Quảng.

Ngươi chỉ thổi được tiếng chim gọi bạn
Chàng động lòng chàng sẽ đến tìm ngươi,
Sau khi trao cây sáo này rồi
Ngươi sẽ được đến nơi muốn đến!”

Lòng cuồn cuộn dâng tràn thương mến
Tìm nàng nơi  đâu góc biển chân mây?
Giã biệt lão mù, cầm cây sáo trên tay
Lưng ngựa Ô Qua ngày ngày rong ruổi…
                                *

Ta đã qua trăm đèo ngàn suối
Ráng chiều trôi ta thổi điệu du ca,
Tiếng sáo đêm gọi bạn bay xa
Sương giăng trắng hay nhập nhòa nước mắt.

Rồi một đêm trăng mơ, ta giáp mặt
Nàng yêu kiều, nắm thật chặt vai ta
Nàng nói nàng là gió, là hoa,
Là sương sớm, là lời ca tiếng hát.

Là nắng  mùa đông, dịu êm khúc nhạc
Cánh đồng vàng, man mác tím hoa sim
Ráng chiều bay cánh hạc buổi chiều êm
Cành trúc lay vẫy trăng lên ban tối…

Nàng nhìn ta yêu thương quá đỗi
Rồi thốt lời xin lỗi phải xa ta,
Tình yêu của nàng như mây gió cỏ hoa
Như ánh trăng ngà ấp yêu mãi mãi.

Ta ôm ghì nàng, té ra không phải
Trong vòng tay giấc mộng Nam Kha!
Nhưng lưng trời cánh hạc chưa xa
Quẩn quanh ta chưa nhạt nhòa mùi hương cũ?

Kể từ đấy ta thôi ủ rũ
Tình yêu của nàng luôn nhắc nhủ hồn ta
Yêu mây trời, sông núi, cỏ hoa
Yêu ánh trăng ngà, yêu tiếng ca khúc hát.

Khi tâm hồn ta lớn lên, bát ngát
Nàng dắt ta vào địa hạt thi ca,
Ta say ĐỜI như bướm say hoa
Như đã từng say TRINH NỮ HẰNG NGA!
                                     19.8.2016 – 21.11.2017
                                                                            
 * chim từ qui: chim quốc,  chỉ kêu về đêm
* vòng nút thắt: dùng dây thắt nút để ghi nhớ thời gian.