Chủ Nhật, 6 tháng 3, 2016

BỐN MÙA EM...

        
          Mùa xuân rực rỡ hoa, mùa hạ rực rỡ nắng, mùa thu lá rơi thầm lặng, đường em qua trải tấm thảm vàng, đông về gió bấc từng cơn, cái lạnh buốt lạnh hơn, nỗi cô đơn vọng chân trời mây xám.
          Gió mùa xuân dịu nhẹ, ngọt ngào hương sắc mật hoa, ong bướm đùa vui dưới nắng ấm chan hòa, bên cành đào lấm tấm bông, má em hồng, ta chợt nao lòng với câu thơ cũ.
          Con đường xưa bụi đỏ, gió cợt đùa, muốn nhuộm hồng tà áo trắng tinh khôi, trời xanh cao vời vợi, tiếng ve giục, lòng ta bối rối, thay dòng lưu bút, ta chép cho em nhạc phẩm: “Xe đạp ơi”…
          Vội vàng chi thu tím cả sắc trời, lá rụng rơi theo dấu chân qua, em bước về miền cỏ hoa, ta nhặt lá xếp tên em, tên ta giữa trái tim vàng lá, gió nặng lòng ưu tư, vội vã, quét ngang qua, còn dấu hỏi giữa đất trời!
          Trăng mùa đông cứ đứng mãi không trôi, bàng bạc trắng ánh trăng rơi trên sương trên khói, đã bao lần lòng ta thầm hỏi: “mùa đông sao mãi cứ đơn côi?”, gió bấc rít lên từng đợt từng hồi, hồn ta lạnh nên sá chi giá lạnh.
           Em là em mà tỏa nên ánh nắng, sưởi ấm bốn mùa, sưởi ấm tim ta, em là em mà là gió là hoa, là xuân sắc căng tràn nhựa sống, xa cách em hồn ta trống rỗng, bốn mùa trôi não nuột tiếng bi ca, giam cầm em trong trái tim ta, ngoài kia đông cũng hóa mùa xuân thắm.

Chủ Nhật, 28 tháng 2, 2016

CÓ LẼ NÀO?...

         
          Có lẽ nào em phụ tình anh
          Đổ xuống sông một tấm lòng tha thiết
          Anh yêu em nồng nàn khôn xiết
          Như sóng trùng dương trong biển biếc ngàn năm.

          Trong tim anh em hiền dịu trăng rằm
          Soi thấu hồn anh những tháng năm vất vả
          Em thủy chung như người đàn bà hóa đá
          Yêu anh nồng nàn nắng hạ ban trưa.

          Có lẽ nào em phụ tình anh
          Lời đồn đại hay đó là sự thật
          Không dám nghĩ rằng tình yêu đã mất
          Bao nỗi buồn chồng chất xé lòng đau.

          Tình yêu em như biển lớn sông sâu
          Ôm trọn đời em một hòn đảo nhỏ
          Suốt ngàn năm nguyện làm sóng vỗ
          Che cho em giông tố phong ba.

          Dẫu ngày mai em tự chia xa
          Để tìm tới một bến bờ hạnh phúc
          Có phút giây nào em lục tìm kí ức
          Xin nhớ một người luôn chúc phúc cho em!

Thứ Sáu, 26 tháng 2, 2016

ĐI CHỢ HOA

          
          Nắng ấm hoa vàng tươi gió nhẹ
          Lộc non phớt tím mắt nai mơ
          Ngõ quê thơm nồng mùi nếp mới
          Mùa xuân theo cánh én bay về.

          Rộn rã tiếng cười chợ hoa xuân
          Rực đỏ sắc màu đào Nhật Tân
          Em bán nhớ nhung cành dơn tím
          Ta hỏi mua sao dạ tần ngần!

          “Hoa tím – màu hoa của thủy chung”
          Tiếng ngọc ta nghe rộn tiếng lòng,
          Em trao hoa tím, trong đôi mắt
          Em thẹn thùng còn ta rưng rưng.

          Mua hoa ta mua nỗi nhớ nhung
          Ngại ngần đứng mãi, phiên chợ đông
          Chào em ta nói lời ẩn ý:
         - Mai bán cho anh một cánh hồng!

Thứ Sáu, 12 tháng 2, 2016

TẾT XƯA CÒN MÃI TRONG EM

            Tết quê ngày xưa đầm ấm lắm
            Hoa đào đỏ rực trước sân nhà
            Trẻ con đốt chơi tràng pháo tép
            Ngõ xóm chăng đèn với kết hoa.

            Nồi bách chưng xanh lục bục sôi
            Mùi hương trầm ấm tỏa khắp nơi
            Cột nhà dán đỏ đôi câu đối
            Lá dứa cây nêu chỉa lên trời.

            Mẹ cười: “Con gái mẹ lớn rồi
            Giêng hai phải tính chuyện đi thôi
            Nhà trai mai mối từ xuân trước
            Nhỡ để qua thì khổ thân thôi.”

            Nghe lời mẹ nói em chỉ cười
            Sao lòng chua chát quá anh ơi,
            Người ta đã tính ngày nạp lễ
            Mà tin anh biền biệt phương trời!...

            Ngậm ngùi trông dòng nước trôi xuôi
            Đã qua một cái tết nữa rồi
            Mùa xuân chưa chín xuân em rụng
            Gặp bến nước trong được mấy người?    

            Mỗi lần tết đến dạ bồi hồi
            Thêm nặng lòng nhung nhớ anh thôi
            Trầu cau còn đó còn bông bưởi 
            Tầm xuân tàn tạ đã lâu rồi…

            Cứ nhớ cứ chờ vẫn cứ mong,
            (Nhưng em cố nén chặt trong lòng)
            Tuổi xuân con gái em phơi phới
            Em chẳng như ai giục lấy chồng.

Chủ Nhật, 31 tháng 1, 2016

CON THUYỀN ĐỜI

           
            Tù túng cánh đồng quê chật hẹp
            ta giương buồm vượt sóng xa khơi,
            mộng ước cứ lung linh phía trước
            bến tương lai tiếp giáp chân trời.

            Rồi bão tố cuồng phong ập đến
            cánh buồm ta chao đảo đêm đen,
            khi rời rã tay chèo giữ mạng
            mảnh hồn ta thương nhớ đất liền.

            Phút bình yên chí trai hăng hái
            con thuyền trên biển lặng băng băng…
            Biển cứ rộng chân trời tít tắp
            bóng chiều buông, buông chút nao lòng.

            Chân trời xa mù mịt cơn giông
            thấp thoáng bóng cánh chim báo bão,
            dồn dập chèo đưa thuyền vào đảo
            hạ cánh buồm, buồn bã quăng neo!

            Rồi từ đấy cứ mỗi buổi chiều
            xa xăm ngóng chân trời phía trước,
            bến khát vọng bao giờ tới được
            ngày xanh đi, nay bạc mái đầu.

            Cánh buồm ta rách nát từ lâu
            ngóng quê hương đường về diệu vợi,
            Cánh đồng quê trong ta lớn mãi
            ước ao chi ta hóa con tàu!...

Thứ Ba, 12 tháng 1, 2016

KỈ VẬT NGÀY XANH


                   Những bông hoa
                   em ép vào lưu bút ngày xanh,
                   chia tay anh hóa thành kỷ vật.
                   Mười năm
                   nằm yên dưới chồng sách.
                   Hai mươi năm
                   chuyển nhà,
                   nhớ ra, nhét bừa vội vã
                   vào thùng đồ cũ chưa nỡ bỏ đi.
                   Ba mươi năm
                   có những đêm trở trăn những gì được mất
                   bốn bức tường dựng nên thánh thất
                   bươn chải một thời
                   trọn nghiệp một đời
                   ta mình giờ chỉ mình ta…
                   Chợt nhó ra
                   những bông hoa kỷ vật!
                   Nằm trong lưu bút                 
                   dưới chồng sách bụi mờ.
                   Những câu thơ căng tràn ước mơ
                   chút vẩn vơ triết lí
                   ngả màu như tóc trên giấy ố vàng. 
                   Đâu bông hoa phượng
                   bông nào hoa ban
                   nào đâu phong lan
                   tất cả ngả một màu cánh gián.
                   Em nhắm mắt cho lòng bảng lãng
                   ngược thời gian thuở tóc xanh màu:
“Áo xưa dù nhàu
cũng xin bạc đầu gọi mãi tên nhau”.

Thứ Năm, 7 tháng 1, 2016

ĐỒNG DAO CHO NGƯỜI LỚN


                   Có tư tưởng nào
                   Bao trùm nhân loại
                   Có xã hội nào
                   Ngập tràn nhân ái?

                   Có hận thù nào
                   Trường tồn mãi mãi
                   Có đóa hoa nào
                   Không thể tàn phai?

                   Sao tháng ngày dài
                   Nhớ nhung tha thiết
                   Chồi xanh lộc biếc
                   Cứ là mùa xuân?

                   Không ánh trăng ngần
                   Đêm ba mươi tết
                   Đáy sông dễ biết
                   Lòng người khôn đo?

                   Tín nghĩa đem cho
                   Dễ gì nhận lại
                   Xấu đẹp khôn dại
                   Vĩnh hằng tình yêu!